"Kẹt"
Cánh cửa gỗ bị đẩy ra một cách chậm rãi. Ánh mắt trời theo khe cửa chiếu vào trong phòng, hắt trên mặt đất một vệt sáng thật dài.
Cánh cửa hoàn toàn mở ra, vệt sáng cũng trải rộng theo, những bóng nhân ảnh dài ngắn không đồng nhất do ánh mặt trời tạo nên cũng đồng loạt tiến vào bên trong, một lão già ánh mắt đảo qua căn tiểu lâu khá rộng rãi, cười nói: "Tiêu Viêm, từ giờ trở đi nơi ở của các ngươi chính là nơi này."
"Bốn người?"
Nghe vậy, theo phía sau Hổ Gia không khỏi ngẩn ra, chợt kinh ngạc nói: "Tô trưởng lão chẳng lẽ ngài để cho ta và Huân Nhi hai nữ tử cùng với hai đại nam nhân bọn họ cùng ở một chỗ sao?"
"Ha ha, Hổ Gia nha đầu, lầu các này lớn như vậy, phòng cũng có không ít, lại cũng không kêu các ngươi ngủ cùng một giường, gấp gáp cái gì?" Tô trưởng lão lắc lắc đầu cười, ánh mắt nhìn bốn người nói: "Đúng rồi, các ngươi còn có một đội viên nữa đâu?."
"Ách…" Nghe Tô trưởng lão hỏi như vậy. Tiêu Viêm nhất thời nhăn nhó, nhún vai, có chút không biết trả lời làm sao.
"Bỏ chạy…. Hắn thấy Hắc Sát Đội thực lực mạnh quá. Vì vậy liền bỏ rơi chúng ta." Hổ Gia vuốt vuốt tay cười lạnh nói, nàng không có cố kỵ như Tiêu Viêm cùng mấy người kia, khi nói chuyện chẳng hề chút nào lưu cho Bạch Sơn một chút mặt mũi. Hiển nhiên, hành động vứt bỏ đồng bọn tự mình chạy trốn của Bạch Sơn đã làm cho nàng cực kỳ khinh thường.
"Bỏ chạy? Thật là một người có ánh mắt thiển cận." Tô trưởng lão cũng là ngẩn ra, chợt lắc lắc đầu cười nhạt nói.
"Về sau các ngươi bốn người, đều là người của nội viện, nhắc nhở các ngươi một chút, ở bên trong nội viện này, trừ phi các ngươi thực lực cực kỳ mạnh mẽ, bằng không chỉ bằng một người thôi mà nói, thật sự không nên quá náo động. Bởi vì hoàn cảnh cho phép, cho nên bên trong nội viện các cựu học viên đều có thế lực và địa bàn riêng của chính mình, việc này, dù không nói ra thì cũng chẳng bao lâu các ngươi cũng có thể thấy được." Tô trưởng lão trầm ngâm nói.
"Trong Nội Viện còn có mấy chuyện này sao? Các vị cũng không có cấm?" Hổ Gia nhíu mày lại, hỏi.
"Ha hả, tại sao phải cấm? Loại cạnh tranh này, chính là thứ nội viện chúng ta cần có, muốn không bị người khi dễ, như vậy liền chỉ có thể đề cao thực lực của bản thân mình, nếu không, tất cả đều không phải bàn nữa. Cường giả vi tôn, vĩnh viễn đều là chủ đạo tại thế giới này. Chúng ta cũng không muốn để cho nội viện chỉ trở thành một cái tháp ngà voi vô tư vô lự, bởi vì với hoàn cảnh như vậy, không thể xuất ra cường giả chân chính." Tô trưởng lão thản nhiên nói.
Nghe được Tô trưởng lão giải thích, Hổ Gia chỉ quyệt quyệt miệng, Tiêu Viêm cùng Ngô Hạo lại gật gật đầu. Bọn họ đều là trải qua chân chính tôi luyện, phi thường rõ ràng, giữa hoàn cảnh như vậy mới sinh ra cường giả thật sự.
"Cho nên, cho các ngươi ở cùng một chỗ, kỳ thật là muốn các ngươi hình thành một đoàn đội, lúc ở trong cuộc săn, các ngươi chắc là đã biết được một cái đoàn đội có khả năng sản sinh ra lực chiến đấu mạnh mẽ như thế nào?" Tô trưởng lão cười nói tiếp: "Mà từ hôm nay trở đi, ta hy vọng bốn người các ngươi, đều là cùng chung đối diện với mọi khó khăn, hơn nữa phải là một cái đoàn đội không đổi không rời, nếu các ngươi có thể làm được đều này, cuộc sống của các ngươi trong nội viện cũng sẽ thoải mái rất nhiều. Lực lượng của một người, bất luận như thế nào so ra cũng vẫn kém với một đoàn đội?"