Thanh âm nghe già nua của Tô trưởng lão chậm rãi vang vọng, tất cả các trận đấu đều lập tức dừng lại, ở trên sườn núi, tất cả cựu học viên của nội viện mồm miệng há hốc như muốn nói cái gì, kết quả là muốn nói gì đó cũng đều không phun ra nổi.
"A!"
Bên ngoài bìa rừng không khí rơi vào trầm mặc, một lát sau tất cả các tân học viên rốt cuộc không nhịn được sự cuồng hỉ trong lòng, tiếng hoan hô nổi lên liên miên bất tuyệt, chiến đấu gian khổ gần 5 - 6 ngày nay, bây giờ rốt cuộc là có được hồi báo, việc này làm sao mà không khiến cho bọn họ vui mừng?
Nghe được tiếng hoan hô từ phía sau vang vọng mà đến. Tiêu Viêm tại trên khuôn mặt vốn dĩ là đang tái nhợt chợt hiện lên một chút nét cười. Ôm lấy ngực nhẹ nhàng ho khan vài tiếng, quay đầu nhìn lại thấy được Huân Nhi ba người cũng đồng dạng là sắc mặt một mảnh vui sướng, cười nói:
"Xem ra những vật đã tới tay, không cần phải giao ra nữa rồi"
"Tiêu Viêm ca ca, không có việc gì chứ?" Nhìn thấy sắc mặt của Tiêu Viêm, Huân Nhi bước nhanh đi lên phía trước hai bước dìu hắn đi trên nét mặt mang theo một chút đau lòng mà hỏi dò.
"Không có gì, chỉ là hơi có chút mất sức mà thôi."Tiêu Viêm khoát khoát tay cười, Phật Nộ Hỏa Liên uy lực tất nhiên không nhỏ, nhưng đấu khí cùng với linh hồn lực lượng để sử dụng nó tiêu hao thật sự quá lớn, lấy thực lực của Tiêu Viêm bây giờ, cho dù ở vào trạng thái toàn thịnh thì cũng chỉ có thể thi triển một lần, nếu là cố sức vận dụng lần thứ hai mà nói, chỉ sợ cũng sẽ kiệt lực mà rơi vào trạng thái hôn mê.
"Không nghĩ tới ngươi thật sự là còn có bản lĩnh như vậy, khó trách Huân Nhi đối với ngươi nhớ mãi không quên, thật sự là đáng tiếc a ……" Hổ Gia vỗ vỗ bả vai Tiêu Viêm vài cái, cùng nhau chiến đấu đó là con đường tốt nhất bồi dưỡng nên quan hệ hữu nghị, trải qua nhiều ngày ở cạnh nhau, vốn dĩ là bởi vì trong cuộc thi tuyển Tiêu Viêm đã ra tay quá nặng làm nàng sinh ra oán khí, bây giờ ngược lại tiêu tán không còn, nói thật lòng là mọi mặt biểu hiện của Tiêu Viêm trong những ngày qua, quả thật đã khiến cho nàng nhìn hắn với một cặp mắt khác xưa.
"Huân Nhi ánh mắt đích xác không tệ, bất quá….. Ta sẽ cố gắng tu luyện để vượt qua ngươi." Ngô Hạo ngẩng đầu hướng về phía Tiêu Viêm tạo nên một động tác cứng nhắc, hiển nhiên đối với một người tính tình khô khốc hơn nữa chỉ biết lo tu luyện, chiến đấu cuồng nhân như hắn mà nói, rất ít đối với người khác hiện ra một chút tươi cười.
Tiêu Viêm cười cười, khẽ nói: "Đừng đem tất cả công lao đều ném hết lên người của ta, ta tự biết cân lượng của mình. Không có sự trợ giúp của các ngươi, ta dù cho có mạnh mẽ như thế nào cũng không thể đi đến nơi đây, muốn làm anh hùng, cho dù có đảm lược, nhưng ở tại nơi này cũng không thể đi xa được như vậy, mà cũng không thích hợp trong tình huống này"
Nghe vậy, Hổ Gia, Ngô Hạo yên lặng gật đầu. Có được một chút thành công nhưng lại không kiêu ngạo, người trẻ tuổi thường thường đều có đôi chút bốc đồng cùng cuồng vọng, tựa hồ cùng thiếu niên lão thành này một điểm cũng không có quan hệ, bằng vào điểm này, thật sự là làm cho bọn họ cảm thán không thôi. Nguồn: https://webtruyenchu.com