Nơi này là một giải đất trống trãi được che kín bởi loạn thạch, rừng rậm trải dài đến vành đai của bãi loạn thạch thì dừng lại, bởi vậy, khi dương quang trên bầu trời rọi xuống, không chịu chút trở ngại nào liền chiếu xiên trên mặt đất, nắng ấm làm cho người ta cảm thấy cả người ấm áp dào dạt.
Cách giải đất không xa, nổi lên một sườn núi, trên sườn núi này cũng nằm rải rác một ít núi đá không đồng nhất, mà lúc này, trên mặt những núi đá này đều có không ít người hoặc đứng hoặc ngồi, những người này tuổi cũng không lớn, ước chừng vào khoảng hai mươi bốn hai mươi lăm, bất quá tuy rằng áo bào của bọn họ không giống nhau, nhưng nơi ngực bọn họ đều đeo một quả huy chương hình dạng không khác biệt lắm, hiển nhiên, những học viên này chắc hẳn đều là học viên cũ của Nội viện.
Tại mặt khác của sườn núi, có một đài cao được tao ra bởi một đống đá lớn xếp chồng lên nhau, ở trên đài cao này, có hai vị lão giả đang ngồi ở đó. Nguyên lai đó là Tô trưởng lão cùng Khách trưởng lão mà khi đám người Tiêu Viêm tiến vào rừng rậm đã thấy qua, ở chung quanh bọn họ, còn ngồi vài gã trung niên hơi thở trầm ổn, hiển nhiên, bọn họ hẳn đều là quản sự của Nội Viện. Bạn đang đọc truyện tại
"Hắc hắc, nghe nói đám tân sinh này rất kiêu ngạo? Vậy mà có dũng khí cướp đoạt lại "Hỏa Năng" của học viên cũ?" Trên sườn núi, từng đạo ánh mắt đều nhìn về phía rừng rậm âm u, thỉnh thoảng lại có một ít thanh âm vui cười truyền ra.
"Ân, nghe từ bên trong mấy đội ngũ học viên cũ truyền ra, giới tân sinh này có một đầu lĩnh đội ngũ gọi là Tiêu Viêm, có vẻ như thực lực rất mạnh."
"Xí! cũng chỉ là tìm cái cớ biện minh cho thất bại của mình mà thôi, bọn họ dầu gì cũng đã ở bên trong Nội viện hơn một năm thời gian, không nghĩ tới lại thua trong tay tân sinh, sách sách…"
"Hy vọng rằng Sa Thiết của Hắc Sát đội, cũng đã dẫn người tiến vào trong rừng rậm rồi, không biết có đụng phải mấy tân sinh kia hay không?"
"Nga? Sa Thiết cũng đã đi vào? Vậy đám tân sinh này xem như xong đời rồi, Sa Thiết chính là cường giả sắp tiến vào cấp bậc Đấu linh a."
"Đúng vậy, vận may của bọn họ xem như đến đây là kết thúc."
Trong lúc những tiếng nói chuyện khe khẽ truyền ra, có vài bóng người giữa đám loạn thạch phía dưới, hơi hơi giật mình, chợt chậm rãi mở mắt ra, ánh mắt đạm mạc đảo qua rừng rậm u ám.
Năm bóng người này đều ngồi xếp bằng ở trên loạn thạch, hô hấp kéo dài bình ổn nhưng bởi vì mấy thanh âm khẽ khẽ vang lên bên tai kia mà có chút rung động, năm người này đều mặc một bộ quần áo màu trắng, giống như khí chất lạnh lùng băng lãnh kia của bọn họ.
Trong năm người này, gã thanh niên sắc mặt trắng nõn ở vị trí trung ương là có cường độ hơi thở mạnh nhất, gã thanh niên trắng nõn trong năm người này vẫn như trước duy trì trạng thái nhắm mắt ngồi xếp bằng trên loạn thạch. Thân thể giống như một khối băng điêu bình thường, hàn khí nhàn nhạt lượn lờ xung quanh, vậy mà cũng khiến cho một ít cỏ xanh bên cạnh loạn thạch bị bao trùm một tầng sương trắng.