"Thình thịch!"
Trên khu đất, sáu đạo nhân ảnh nhanh như chớp xé nát mọi sự chướng ngại của không gian, ngay lập tức, tiếp xúc với nhau tại trung ương của khu đất. Trong lúc nhất thời, đấu khí giống như núi lửa phun trào, tràn ra giữa không trung, đấu khí va chạm vào nhau hình thành nên một trận *cuồng phong đấu khí mãnh liệt, đem tất cả lá khô trên mặt đất chấn thành tro bụi.
*Cuồng phong: trận gió lớn
Đối thủ của Tiêu Viêm, chính là thanh niên có tên gọi là Tô Tiếu, thể hình của hắn nhỏ nhất trong ba người đội trưởng, tuy nhiên dựa vào việc phân phó trước đó của hắn, tên này hẳn là mạnh hơn hai gã còn lại một ít, nếu không thì lấy ngạo khí phát ra trên nét mặt của Lăng Bạch và Tu Nham, căn bản là sẽ không để ý nhiều đến lời nói của hắn. Nhưng mà vừa rồi, tất cả đề nghị của Tô Tiếu, cả hai đều không có phản đối, hiển nhiên đã xem Tô Tiếu giống như thủ lĩnh.
"Xuy!"
Huyền Trọng Xích to lớn xé nát không gian mà đi, giống như thái sơn áp đỉnh, mang theo một đạo bóng đen mờ ảo cùng với luồng kình phong dữ dội, trực tiếp đánh thẳng vào Tô Tiếu đang ở trước mắt.
Tại thời điểm đại xích cách đỉnh đầu của Tô Tiếu nửa thước, thân thể hắn giống như một chiếc lá bị một cơn gió nhẹ thổi bay, nhẹ nhàng thối lui một bước, mà đại xích mang theo kình phong lại đang quét qua mặt hắn với khoảng cách chỉ có nửa tấc, kình phong ẩn chứa trong đó, làm cho đầu của Tô Tiếu phải bật ngửa ra sau.
"Lực lượng rất mạnh." Hiểm hiểm tránh thoát khỏi đòn công kích bằng trọng xích của Tiêu Viêm, Tô Tiếu cười một tiếng, chợt mũi chân điểm xuống đất một chút, thân thể giống như không có trọng lượng, đột nhiên vọt tới trước, trong nháy mắt liền tiến sát Tiêu Viêm, tay áo bào khẽ chấn động, chỉ thấy hai thanh chủy thủ màu đen dài khoảng hai tấc từ trong tay áo bay vào trong tay của Tô Tiếu, bàn tay chợt huy động giống như một cái bánh xe gió, chủy thủ không một tiếng động mang theo từng đạo bóng mờ đến khi lốc xoáy lượn lờ trên mũi chủy thủ, đồng thời trực tiếp hướng về phía Tiêu Viêm bay tới tạo ra một trận tàn ảnh làm cho người ta nhức đầu hoa mắt.
Tốc độ công kích của chủy thủ nhanh tới mức kinh người, Tiêu Viêm tự nhận không thể đạt được tốc độ đó, bất quá mặc dù không thể làm được nhưng nếu phòng ngự thì không phải quá mức khó khăn, Huyền Trọng Xích mặc dù thể tích lớn, trọng lượng của nó đồng dạng cũng là ưu thế khó có thể che dấu.
Trọng xích bay trở về, liền giống như một tấm chắn xuất hiện ngay trước mặt Tiêu Viêm, mà đợt tấn công bằng chủy thủ gần như liên miên bất tuyệt của Tô Tiếu, cũng đều dừng ở trên thân xích, lập tức liền nghe thấy những tiếng đinh đương cùng với tia lửa b*n r* liên tiếp, chỉ trong khoảng thời gian mấy đợt hô hấp, Tô Tiếu điên cuồng huy động được gần 23 lượt chủy thủ, nhưng mà thế công như sấm sét của chủy thủ vẫn bị Tiêu Viêm toàn bộ chặn lại bằng sức phòng ngự kiên cố của trọng xích.
Từ những đạo lốc xoáy lượn lờ tại quanh thân Tô Tiếu cho thấy, loại đấu khí mà hắn tu luyện, hẳn là thuộc loại nhanh nhẹn cùng linh động đấu khí, Phong đấu khí. Bởi vậy, tốc độ nhanh nhẹn của hắn, rất làm cho người ta kinh hãi.
Sau khi nhìn thấy một vòng công kích mãnh liệt không có hiệu quả, hắn vẫn không có lui lại. Ngược lại dựa vào thân pháp nhẹ nhàng giống như lá rơi của mình. Không ngừng tại quanh thân của Tiêu Viêm lượn lờ. Chủy thủ trong tay đôi lúc lại tạo nên từng đạo đường cong lạnh lùng. Nhắm vào những khe hở mà Tiêu Viêm tình cờ lộ ra. Lực sát thương của trọng xích trong tay Tiêu Viêm ở khoảng cách xa, đối với hắn mà nói là một loại uy h**p cực lớn. Bởi vậy không thể để cho Tiêu Viêm có bất cứ cơ hội kéo dãn khoảng cách nào!