Năm tên cả người đều bầm tím, khóe miệng thì chảy ra một vết máu. Song được cái cả năm vẫn còn sống! Năm người, năm đôi mắt trừng lên, ngây ngốc nhìn đám người Tiêu Viêm. Cho tới giờ khắc này, bọn họ mới hiểu được chuyện gì đã xảy ra từ trong biến cố đột ngột vừa rồi. Mấy tên gia hỏa kia không ngờ lại cướp đoạt "Hỏa Năng" của mấy ma cũ như mình?
Khóe miệng giật giật vài cái, năm tân sinh lúc trước không may bị đám thanh niên áo lam chặn đường cướp bóc, nhìn thoáng qua năm vị học viên cũ nội viện kia bị mấy người Tiêu Viêm sau khi đoạt hỏa năng, lại còn bị đánh cho bất tỉnh mà trên khuôn mặt bọn họ trần đầy vẻ phấn khích. Lúc trước bọn họ cũng đã giao thủ cùng đám học viên cũ này, nhưng mà chỉ qua mới vài hiệp, là họ đã hoàn toàn thua bởi tay những lão sinh có thực lực mạnh mẽ cùng kinh nghiệm chiến đấu lão làng này. Song khi mấy vị học viên cũ lúc trước còn đang diệu võ dương oai, thì lại rơi vào tay đám người Tiêu Viêm. Vẻn vẹn chỉ có hai ba phút, că năm tên đã rơi vào kết cục bi thảm như bọn họ lúc trước. Sự chênh lệch lớn như vậy đã khiến cho đám tân sinh này có chút ngốc trệ.
"Không hổ là những người nổi trội, đứng đầu cuộc thi tuyển. Thực lực của bọn họ cũng thật mạnh mẽ quá đi!"
Là tân sinh, bọn họ tự nhiên là biết năm người Tiêu Viêm. Chỉ có điều, bọn họ cũng không ngờ rằng, khi năm tên này hợp lại thì ngay cả học viên cũ của nội viện cũng đều có thể chiến thắng. Đội ngũ này thật sự là mạnh mẽ.
"Chậc chậc. Thật sự không thể tưởng tượng được rằng nội viện lại độc đáo như vậy. Quả nhiên ở đây không có uổng phí nỗi chờ mong của ta a."
Hổ Gia thưởng thức hỏa tinh tạp trong tay, mắt liếc năm tên học viên cũ nội viện kia bị Tiêu Viêm trói lại trên thân cây, hơn nữa còn bị mạnh mẽ đánh ngất đi, nũng nụi cười nói. Lúc trước nàng từ trên người học viên cũ kia lấy được mười tám "Hỏa năng", bởi vậy hiện tại số lượng "Hỏa năng" trên hỏa tinh tạp đã từ năm biến thành hai mươi ba.
"Thật đáng tiếc mình không thể cướp sạch "Hỏa năng" của bọn chúng mà lại phải lưu lại bảy ngày "Hỏa năng" để làm gốc nữa.
Có chút tiếc hận liếc mắt một cái, Hổ Gia than thở nói. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
"Xem ra cái Thiên Phần Luyện Khí Tháp kia của nội viện hẳn là nguyên nhân vì sao đệ tử nội viện tu luyện có thể nhanh như vậy đi. Thật sự làm người ta kinh ngạc."
Huân Nhi nhẹ giọng cười nói.
"Thật sự ngoài dự đoán mọi người."
Ngô Hạo chậm rãi gật gật đầu, nói:
"Nhưng so ra, ta đối với cái gọi là "Cường Bảng" kia càng cảm thấy hứng thú. Đợi sau khi đi vào nội viện, ta sẽ tìm cơ hội đi khiêu chiến bọn họ."
Trong thanh âm Ngô Hạo ẩn chứa chiến ý nóng bỏng, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu "Tên chiến đấu cuồng nhân."
"Kế tiếp nên làm sao đây? "
Trên khuôn mặt luôn lạnh như băng của Bạch Sơn lúc này cũng đã có hơn một phần tươi cười. Nguyên nhân tự nhiên đó là từ trong tay gia hỏa không may kia cướp đoạt tới hai mươi ngày "Hỏa Năng".
Ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua năm tên học viên cũ đang hôn mê, khi xác định bọn họ thực sự không còn phản ứng sau đó mới ngẩng đầu lên, từ trong nạp giới móc ra lộ tuyến đồ cực kỳ đơn giản, nghiên cứu cả buổi trời, mới nhận biết được một chút nên có hơi chần chờ chỉ vào một địa phương nói: