Trong lúc rừng rậm rậm rạp im lặng, bỗng nhiên lá cây hơi rung rung, vài nhân ảnh theo trên nhánh cây phóng ra, chợt thân hình như linh hầu điểm lên thân cây, thân thể lại lần nữa vọt tới trước,sau vài cái như thế, thân hình đã rất nhanh biến mất trong rừng cây.
"Dừng lại!"Trong lúc đang di chuyển,bàn taynhân ảnh dẫn đầu bỗng nhiên chợt dựng thẳng, Sau đó mặt bốn đạo thân ảnh đó là cực kỳ nhanh nhẹn dừng ở trên thân cây, sau đó đem ánh mắt mê hoặc đầu nhìn về phía trước hướng người thanh niên áo đen.
"Làm sao vậy?" Hổ Gia ánh mắt đảo ở chung quanh, nhưng chưa phát hiện có động tĩnh gì, không khỏi có chút nghi hoặc thấp giọng nói.
"Có người tới, trước ẩn thân." Tiêu Viêm ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm về phía bên trái, linh hồn lực xuất sắc cho phép hắn cảm giác được năng lượng sống vĩ đại của cây cối, người khác không thể cảm giác được động tĩnh, nhưng hắn lại là có thể phát hiện trước một bước, điểm này làm cho hắn ở giữa cuộc săn rất khó bị vây vào bị động
Nghe thấy lời nói của Tiêu Viêm, trừ bỏ Huân Nhi, Hổ Gia mấy người đều có chút ngạc nhiên, bọn họ vẫn chưa cảm giác được có hơi thở tiếp cận, bất quá nhìn Tiêu Viêm sắc mặt, thêm vào thân phận đội trưởng hiện tại của hắn, ba người cũng đành phải khẽ gật đầu, chợt năm người thân hình đồng thời di động, nhanh chóng xông vào đám cây cối rậm rạp phía dưới.
Ước chừng năm phút sau khi đám người Tiêu Viêm ẩn núp, ở khoảng rừng cách đó không xa, bỗng nhiên có tiếng gió rất nhỏ truyền đến, chợt năm đạo thân ảnh dần dần hiện lên, cuối cùng dừng lại cách chỗ nấp của đám Tiêu Viêm không xa, ánh mắt lợi hại chậm rãi quét qua cây cối im lăng xug quanh.
Ánh mắt xuyên thấu qua khe hở cây cối, Tiêu Viêm năm người tầm mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào năm tên trung niên nội viện cách đó không xa.Xem xét hơi thở từ trên người bọn họ thẩm thấu ra, mấy người kia thậm chí đều là ở cấp bậc một sao đại đấu sư.
Những người này tuy rằng thực lực không thấp, nhưng so sánh với năm người Tiêu Viêm, lại vẫn là phải kém hơn một ít, hơn nữa đám người Tiêu Viêm cũng không phải chim non không hiểu chuyện, bởi vậy tự nhiên là sẽ không ở phía sau làm ra cái gì không cần thiết.Cho nên, sau khi tìm tòi một lát, năm tên trung niên đều phải bất đắc dĩ rời đi.
Sau khi năm người rời khỏi.thân thể Bạch Sơn nhúc nhích muốn đứng lên nhưng Tiêu Viêm lại khẽ biến sắc nói:"Đừng nhúc nhích!".
"Ngươi nhăn cái gì? Mọi người đi rồi." Khó chịu trước sự khiển trách của Tiêu Viêm. Bạch Sơn nhịn không được trả lời. Nhưng mà ngoài miệng tuy rằng nói như vậy,thân thể hắn lại không dám có cử động quá lớn.
Tiêu Viêm không để ý đến hắn mà đem ánh mắt hướng tới địa phương lúc trước năm người kia biến mất. Mà nhìn thấy hắn hành động như vậy đám người Bạch Sơn cũng là ngẩn ra.
Trong lúc không khí yên lặng lượn lờ ở rừng rậm, qua gần ba bốn phút sau, nhánh cây chỗ ánh mắt đám người Tiêu Viêm đang nhìn bỗng nhiên lại rung lên một trận. Chợt vài đạo nhân ảnh hiện ra.Xem diện mạo bọn hắn dĩ nhiên lại là đám người trước lúc đó bỏ đi. Lập tức sắc mặt Bạch Sơn khẽ biến. Có chút phẫn nộ.
"Làm gì có ai!? Ngươi thật đúng là nghi thần nghi quỷ, thời gian của chúng ta cũng không thể lãng phí như vậy." Một người trên nhánh cây nhìn cảnh vật xung quanh không một chút động tĩnh, lắc lắc đầu, xoay người đối một gã thanh niên thân thể gầy gò nói.
Thanh niên kia đành bất đắc dĩ gật đầu. Trì hoãn nói:"Ta tu luyện chính là mộc thuộc tính đấu khí. Bởi vậy cảm giác của ta ở trong rừng rậm so với người bình thường phải nhạy cảm hơn rất nhiều. Lúc trước có lẽ thật sự là ảo giác a. Đi thôi." Nói xong lời cuối cùng. Hắn cũng là có chút không quá xác định. Chỉ nói một tiếng. Sau đó xoay người hướng chỗ rừng rậm còn lại lao đi. Sau đó, Bốn đạo nhân ảnh gắt gao đi theo.