Rừng rậm mịt mờ trải rộng với đủ loại ma thú. Cứ cách một đoạn thời gian là lại có khí tức hung hãn của ma thú tràn ngập từ bên trong cánh rừng bạo xuất rồi hướng về phía đội hình được tạo bởi những con Sư Thứu trên bầu trời này mà phát ra những tiếng rống đầy giận dữ. Ngẫu nhiên còn có thể có một ít ma thú phi hành theo dấu mà đến, nhưng khi tiếp cận đội hình khoảng cách trăm mét liền bị khí thế đáng sợ từ cơ thể bốn người Hổ Kiền mạnh mẽ trào ra làm cho sợ hãi mà bỏ chạy.
Bất quá điều này cũng không phải là hoàn toàn, bên trong đại sơn mờ mịt, vô tận này; ma thú trải rộng dày đặc, tự nhiên sẽ không thiếu một ít ma thú thực lực kh*ng b*. Bởi vậy, sau nửa giờ phi hành bắt đầu có không ít ma thú thực lực cường hoành không để ý đến khí thế áp bách của bốn người Hổ Kiền mà mạnh mẽ đánh sâu vào đội hình. Mà lúc này, từ Hổ Kiền cho đến ba lão giả, bốn người phía sau bắt đầu biểu hiện ra thực lực làm người ta rung động không thôi. Chỉ một lần phất tay, năng lượng hùng hồn như lôi đình xẹt qua phía chân trời rồi bọn người Tiêu Viêm chỉ nghe thấy một âm thanh trầm muộn và thế là bên kia đã có vài ma thú khổng lồ bị nổ tung, máu tươi bay đầy trời.
Một đường phi hành với đủ loại ma thú hung lệ xông tới nhưng vẫn tuyệt nhiên không có một đầu ma thú nào có thể xuyên qua vòng phong tỏa của bọn Hổ Kiền bốn người. Phía trên Sư Thứu, đám người Tiêu Viêm ngạc nhiên nhìn những thân thể ma thú nổ tung, từ hơi thở của chúng mà nói, cơ hồ phần lớn ma thú đều có sức mạnh lấy một chống lại một người bên họ. Nhưng ngay cả như vậy, đám người Hổ Kiền tùy tiện giơ tay nhấc chân là hóa chúng thành huyết vụ, lực lượng như vậy thật sự là làm cho người ta thèm muốn không thôi.
" Khó trách cần phải hộ tống trên đường, không nghĩ tới ở sâu trong hậu sơn của học viện mà lại nguy hiểm đến thế. Nếu là xuyên qua rừng rậm thì lấy thực lực những học viên như chúng ta, chỉ sợ không vài người có thể còn sống mà đi qua."
Tại khoảng cách ước chừng 50m lại một lần nữa huyết vụ nổ tung, Tiêu Viêm nở nụ cười. Khi mà đội ngũ bay vút qua sơn mạch mờ mịt, bằng vào linh lực xuất sắc, hắn cảm giác được rõ ràng, bên trong sâm lâm rậm rạp phía dưới thậm chí có hơi thở ma thú cấp bậc ngũ giai Đấu Vương xuất hiện. Chỉ có điều, ma thú tới cấp bậc này là những ma thú đã có trí tuệ không kém gì nhân loại, cho nên chúng nó tự nhiên là không thể nào không nhìn ra thực lực kh*ng b* của đám người Hổ Kiền. Vì thế chúng sẽ không giống như những loại ma thú chỉ có một chút thực lực mà không để ý tới tính mạng mà hướng vào đội hình Sư Thứu công kích. Chúng ít nhiều cũng hiểu được thế nào là kiêng kị. Nói theo cách khác, cho dù là có bọn Hổ Kiền bốn gã cường giả Đấu Hoàng hộ tống, chỉ sợ đội ngũ Sư Thứu bọn họ cũng không có khả năng không tổn hại mà đạt được mục đích.
Một đường phi hành, một đường huyết vụ, bọn Hổ Kiền bốn người như một loại mũi nhọn trực tiếp xuyên qua một trời ma thú, tạo ra một thông đạo. Thực lực Đấu Hoàng cường giả là mãnh mẽ như vậy đó.
Loại va chạm mãnh liệt như vậy kéo dài hơn một giờ sau, tốc độ phi hành của đội hình Sư Thứu rốt cục dần chậm lại. Cảm nhận được tốc độ chậm lại, Tiêu Viêm đem ánh mắt đảo qua phía trước, liền thấy có điều nghi hoặc, dưới chân ngoại trừ có khe núi sâu không thấy đáy, địa phương khác vẫn là rừng cây vô tận, đừng nói cái gì Nội Viện, một bóng người cũng không thấy.