Khi hai người Tiêu Viêm và Huân Nhi đến trước thư phòng của phó viện trưởng Hổ Kiền, chỉ thấy trên khu đất trống phía trước cửa sớm đã đứng đầy không ít người, những người này phân tán vào những nhóm lớn nhỏ, thấp giọng cười nói với nhau, mà trong số những nhóm này, lại đều tự lấy Bạch Sơn, Ngô Hạo, Hổ Gia vây thành ba cái vòng tròn lớn nhất.
Tiêu Viêm cùng Huân Nhi xuất hiện, làm cho sự náo nhiệt trên khu đất trống thoáng im lặng một chút, ngoại trừ một số ít người, phần lớn ánh mắt nhìn về phía hai người đều là tràn ngập kính sợ, tại cuộc thi tuyển mấy ngày trước đây, Tiêu Viêm dùng chiến tích mạnh mẽ lấy một địch ba, đem tất cả âm thanh không phục toàn bộ chấn nhiếp xuống. Bởi vậy, mặc dù hắn mới đến học viện thời gian không đầy một tháng, mà danh vọng gần như là đã vượt qua cả đám người Bạch Sơn, Ngô Hạo.
Hai người Tiêu Viêm và Huân Nhi lập tức xuyên qua đám người, đi vào khu đất trống phía trước rồi cùng Bạch Sơn ba người liếc mắt nhìn nhau một cái. Ngoại trừ Bạch Sơn ra, Hổ Gia cùng Ngô Hạo, ngược lại đều hướng về phía hắn gật gật đầu, thái độ so với trước kia rỗ ràng tốt hơn rất nhiều. Hiển nhiên là những lời hai ngày trước của Hổ Kiền đối với họ thực sự cũng hoàn toàn không phải là không có hiệu quả. Bởi vì khi lúc ban đầu đi vào Nội Viện, nơi tập trung rất nhiều cường giả này, nếu như không đoàn kết lại một chỗ thì chỉ sợ là sẽ nếm một chút mùi vị đau khổ thực sự. Hai người họ mặc dù kêu ngạo, thế nhưng cũng không phải là kẻ ngốc, những đau khổ vô vị, có thể không ăn, vậy tự nhiên là tốt nhất.
Khu đất trống bên ngoài lúc này cũng đã vây đầy không ít những học viên khác. Trong lòng của tất cả đệ tử ngoại viện, có thể đi vào nội viện tu hành, điều này là một loại vinh quang làm cho người ta trông thấy mà thèm. Vô số người từ khi vừa tiến vào học viện liền lấy điều này làm phương hướng mà nỗ lực. Bởi vậy, mỗi năm vào thời điểm các đệ tử thông qua cuộc thi tuyển đi vào nội viện, đều sẽ có rất nhiều người đến tiễn đưa hoặc là vây quanh để xem.
Sau khi Tiêu Viêm hai người đứng ở đây chừng hơn mười phút, thư phòng đóng chặt rốt cuộc cũng được mở ra. Phó viện trưởng Hổ Kiền cùng vài lão giả chậm rãi đi ra, mà khi nhìn thấy bọn họ xuất hiện, toàn bộ những tiếng nói nhỏ khe khẽ trên khoảnh đất trống liền dần dần yên lặng, một lát sau, thì hoàn toàn lặng ngắt như tờ.
Ánh mắt Hổ Kiền chậm rãi đảo qua mấy chục tên học viên trên khu đất trống, sau khi thấy không có ai vắng mặt thì mới thỏa mãn gật gật đầu, tiến lên từng bước, cất cao giọng nói:
- Các vị đồng học, hôm nay làm thời điểm các người đi vào nội viện, ở chỗ này ta phải chúc mừng các ngươi một chút vì sau một thời gian dài cố gắng rốt cuộc các người đã đạt được hồi báo xứng đáng. Sau khi vào nội viện, các ngươi có lẽ sẽ không thích ứng ngay được với phương thức tu luyện ở nơi đó. Thế nhưng có một điểm ta chắc chắn đó chính là, các ngươi có thể ở nơi đó, kích phát tiềm lực của mình ở trình độ cao nhất. Ha ha! Cũng không phải là ta nói mạnh miệng, chỉ cần ở bên trong nội viện đợi hơn một năm thì sẽ có được biến hóa giống như thoát thai hoán cốt, trong số các ngươi có lẽ cũng có người biết đệ tử bên trong nội viện bởi vì dù sao bọn họ ngẫu nhiên cũng sẽ có ngày từ nội viện đi ra. Các ngươi hẳn là biết rõ đệ tử trước khi đi vào với đệ tử sau khi đi ra có chênh lệch lớn cỡ nào."