bên trong thư phòng rộng rãi, Hổ Kiền nhìn bức tường thư phòng chầm chậm khép lại, sau đó mới xoay người về phía năm người bọn Tiêu Viêm đang đứng trong phòng, cười nói: "Được rồi, phần thưởng của các người cũng coi như đã đạt tới tay. Kế tiếp hãy nghỉ ngơi hai ngày đi. Hai ngày sau cũng là lúc các ngươi phải vào nội viện. Đến lúc đó, các ngươi sẽ ngậm đắng thỏa thích."
Nhìn bộ dáng tủm tỉm cười của Hổ Kiền, mấy người Tiêu Viêm liếc mắt nhìn nhau một cái, khẽ gật đầu.
"Đúng rồi, lại nhắc nhở các ngươi một lần, lúc người mới vừa vào nội viện, muốn không bị đám học viên cũ h**p đáp trừ phi quyền đầu của người cứng hơn họ. Đương nhiên, những học sinh có thể tiến nhập nội viện cơ bản đều là những thành phần ưu tú của ngoại viện. Thiên phú tu luyện của họ không tệ, lại thêm phương thức tu luyện đặc thù của nội viện, người mới các ngươi muốn bắt kịp tiến độ của họ e rằng sẽ có chút khó khăn." Ánh mắt Hổ Kiền quét qua năm người nói: "Do đó, xin khuyên các ngươi, tận lực vượt qua mọi trở ngại, hợp tác với nhau, nếu không, hậu quả chắc chắn sẽ không dễ chịu chút nào."
"Chẳng lẽ còn có thể bị những tên đó phế tay phế chân rồi thủ tiêu sao?" Hổ Gia đảo cắp mắt trắng dã, những kẻ khác cũng không phủ nhận. Có thể trở thành năm người đứng đầu của cuôc thi tuyển, ai mà không có một thân bản lĩnh?
"Không đến mức như thế, nơi này của chúng ta là học viện, không phải chiến trường. Nhưng cái cảm giác bị người ta dùng thực lực chà đạp chắc sẽ không dễ chịu lắm đâu nhỉ? Mấy tên các ngươi, kẻ nào không phải tràn ngập ngạo khí hả?" Hổ Kiền lắc lắc đầu cười nói.
"Được rồi, nếu không có gì thì về trước đi. Hai ngày sau tập trung ở đây để báo danh. Lúc đó sẽ đưa các người vào nội viện." Lúc thấy miệng Hổ Gia bĩu môi như muốn nói gì đó, hắn nghiêm nét mặt, hướng về phía mấy người bọn Tiêu Viêm phất phất tay nói.
"Đa tạ Viện Phó nhắc nhỡ, bọn ta sẽ chú ý." Tiêu Viêm khẽ gật đầu, khom mình hành lễ với Hổ Kiền. Xoay lại cùng Huân Nhi lui ra ngoài. Ba người theo sau cũng từ từ rời khỏi.
"Những tiểu tử này thật chưa đâm đầu vào tường thì chưa biết đau mà. Đợi các người tiến nhập Nội Viện sẽ biết được nơi đó sinh tồn rất gian nan. Nơi đó chưa bao giờ thiếu hụt thiên tài." Nhìn mấy người vừa lui ra ngoài, ngồi xuống ghế, ngón tay chậm rãi gõ lên mặt bàn, bất đắc dĩ nói.
Sau khi tiến nhập Tàng Thư Các lấy được vật cần thiết, trong hai ngày tiếp theo, Tiêu Viêm tiến vào mảnh đất rộng ở hậu sơn của học viện, cố gắng tìm một chỗ hẻo lánh để tu luyện. bắt đầu nghiên cứu hai loại đấu kỹ trong tay.
Mặc dù Tiêu Viêm không để ý lắm đến lời nói của Hổ Kiền nhưng trong lòng lại có một dự cảm làm hắn mơ hồ xúc động thấy cần phải để cao thực lực bản thân mình lên. Nếu hắn chỉ có một mình, việc này cũng không sao. Nhưng hiện tại Huân Nhi lại muốn theo hắn tiến nhập Nội Viện, thân là một nam nhân, tự nhiên cũng phải bảo vệ nàng để nàng không phải chịu một chút ủy khuất nào. Lời Hổ Kiền nói cũng có chút đạo lý, có thể lọt vào nhóm 50 người đứng đầu Già Nam Học Viện hàng năm, có ai không phải là nhân vật thiên tài đến từ các nơi trên đại lục? Nếu nói không có bất cứ hậu chước nào, e rằng Tiêu Viêm cũng không dám chỉ dựa vào lực lượng bản thân mà tạo ra sóng gió tại cái Nội Viện chưa biết chi tiết ra sao ấy.