Theo đoàn năng lượng trong suốt b*n r*, một cỗ sóng âm sắc bén được thực chất hóa, lấy năng lượng đoàn làm trung tâm khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Nhìn hành động bất ngờ của Tiêu Viêm, đám người Bạch Sơn đang ngẩn ra rất nhanh đã hiểu rõ. Sắc mặt bất đồng nhìn theo Tiêu Viêm đã hóa thành hắc ảnh bay như điên về hướng đoàn năng lượng đó.
Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Tiêu Viêm, đã thi triển tốc độ đến mức cực hạn, gần như chỉ trong hai cái chớp mắt đã xuất hiện trước đoàn năng lượng trong suốt ấy. Thủ chưởng co lại như ưng trảo, nhanh như chớp chộp tới đoàn năng lượng đó.
Dường như nhận thấy hành động của Tiêu Viêm, năng lượng đoàn vốn đang bắn nhanh về phía trước đột nhiên hãm lại, nhoáng lên một cái, lùi hẵn về phía sau.
"Hừ." Cảm giác được cổ năng lượng đoàn kia lại có loại phản xạ né tránh có điều kiện này, Tiêu Viêm cười lạnh một tiếng. tay áo bào chấn động, cánh tay lúc này giống như được kéo dài một đoạn, thủ trảo chộp tới, lập tức đem quang đoàn kia nắm chặt trong lòng bàn tay.
Vật đã tới tay, thân hình Tiêu Viêm không chần chừ chút nào, nhanh như chớp lui về phía sau. Mà cũng trong lúc này, dàn năng lượng tráo trong phòng đột nhiên bộc phát một cỗ hấp lực rất lớn. Dưới tác dụng của cỗ hấp lực cự đại đó, quang hoa đầy trời đang xoay vòng quanh phòng lại cuồn cuộn bị hút ngược trở về. Nhất thời, nhìn xuyên qua đám quang hoa đầy trời, vô số năng lượng tráo đã thổ cả quang đoàn ra. Ngoài những vật phẩm nằm trong tay đám người Bạch Sơn, toàn bộ đều bị hút ngược trở về.
Cảm thụ cỗ hấp lực bên trong năng lượng tráo, Tiêu Viêm biết thời gian sắp hết, thủ chưởng gắt gao nắm lấy quang đoàn trong suốt đang không ngừng chấn động, vật này hẳn cũng chịu ảnh hưởng của cỗ hấp lực kia, bắt đầu muốn thoát khỏi sự trói buộc của Tiêu Viêm.
"Tiêu Viêm ca ca, thử xem có thể lấy được vật trong đó không." Nhìn bàn tay Tiêu Viêm đang vung lên vì bị cỗ hấp lực kia hút lấy, Huân Nhi vôi vàng nhắc nhở.
Nghe Huân Nhi nói, Tiêu Viêm chợt hồi tỉnh, tay phải bắt chặt quang đoàn, tay trái đột nhiên c*m v**.
"Thình thịch"
Dưới cái nhìn chăm chú của cả đám người, bàn tay Tiêu Viêm tiến vào trong quang đoàn. Chớp mắt, một cỗ cự lực trào ra ngoài, đột nhiên đem Tiêu Viêm bắn ngược ra ngoài. Hơn nữa cỗ phản kình lực này còn buộc Tiêu Viêm lùi về sau mấy bước mới có thể đem nó triệt tiêu.
"Thật đáng chết, thế mà không được!" Thủ chưởng bị ngăn trở, sắc mặt Tiêu Viêm trở nên khó coi. Mà lúc này cỗ hấp lực từ năng lượng tráo phóng ra càng ngày càng mạnh. Trong cả căn phòng, lượng quang đoàn xoay vòng đã càng ngày càng giảm.
Nhìn bàn tay Tiêu Viêm bị quang đoàn đẩy văng ra. Trên mặt Bạch Sơn nhịn không được hiện lên nét vui sướng khi thấy người gặp họa, cười lạnh.