Bên trong hỏa cầu trên tay Tiêu Viêm là một quyển trục màu đỏ nhạt, tản ra nhiệt độ khiến xung quanh nóng rực. Xuyên qua vầng hào quang, chăm chú ngắm quyển trục màu đỏ nhạt ấy, mơ hồ có thể thấy trên mặt có một dòng chữ.
"Cứu Trọng Phụng Hỏa Quyết, Địa Giai Trung Cấp" (chả hiểu tay Thổ Tả này bị làm sao, trên thì đê cấp, dưới lại biến thành trung cấp)
Đơn giản chỉ một vài chữ nhưng lại làm cho Tiêu Viêm nuốt nước miếng đánh ực một cái. Địa Giai Trung Cấp, đây là loại công pháp cao nhất mà Tiêu Viêm từng gặp qua từ lúc sinh ra đến giờ. Loại công pháp này cho dù đặt bên trong nơi chuyên buôn bán hàng lậu như Hắc Giác Vực cũng tuyệt đối gây nên một trận oanh động. Vô số thế lực sẽ vì quyển trục công pháp này tranh đấu đến máu chảy đầu rơi. Vậy mà cuốn Địa Giai công pháp giá trị khó có thể ước lượng này lại rơi vào tay Tiêu Viêm một cách đơn giản như vậy, thực sự là có chút hài hước nha.
Khẽ tung hứng quyển trục, Tiêu Viêm cảm thấy nằng nặng trong tay. Ngày xưa những đồ vật này ngay cả lúc nằm mơ cũng khó tưởng tượng được có thể đạt được, vậy mà hiện giờ ở bên trong Tàng Thư Các thần bí này lại có thể tùy ý phun ra. Sự phong phú của những vật được cất giấu bên trong Già Nam Học Viện thực khiến Tiêu Viêm khiếp sợ không thôi.
Ánh mắt ba người bọn Bạch Sơn nhìn chằm chằm vào đoàn hỏa hồng quang trong tay Tiêu Viêm. Quyển trục này là vật gây nên trận chấn động lớn nhất cho đến lúc này. Mặc dù họ không biết đích xác vật đó thế nào nhưng cũng mơ hồ đoán được phạm vi cấp bậc của nó.
"Hắc, ba vị, thế nào? Không tự giành được, định cướp từ tay ta sao?" khẽ tung đoàn hỏa hồng quang trong tay, Tiêu Viêm cười tủm tỉm nói. Mặc dù họ có ba người, thực lực cũng không yếu, nhưng bên phía Tiêu Viêm cũng có Huân Nhi giúp đỡ. Cho dù có khai chiến ngay bây giờ, đối phương cũng đừng mong chiếm được chút tiện nghi nào. Bạn đang đọc truyện tại
"Ha ha, để Tiêu Viêm học đệ chê cười rồi, bất quá trước đó ngươi cũng từng nói, mấy thứ này đều phải nhờ vào duyên phận. Ngươi có thể bắt được nó là bản lĩnh của người. Nhưng nếu ngươi may mắn có thể lấy vật đó từ trong quang đoàn ra thì mới coi như nắm bắt được nó, còn như không thì cũng như đi vào vết xe đổ của ta mà thôi." Bạch Sơn liếc mắt nhìn đoàn hỏa hồng quang trong tay Tiêu Viêm, cười nhạt: "Ta cũng muốn xem thử Tiêu Viêm học đệ có thật có cái may mắn này không."
Nghe vậy, Tiêu Viêm hơi nhíu đôi mày cùng Huân Nhi liếc nhau một cái, tay nắm chặt đoàn hỏa hồng quang. Tay trái chậm rãi vươn ra, sau đó khẻ chạm vào đoàn hỏa hồng quang.
Thấy hành động của Tiêu Viêm, thâm tâm Bạch Sơn như muốn nhảy lên, nhìn chăm chăm bàn tay Tiêu Viêm.
Quang hoa bị kích xạ tràn ra, từng đạo quang mang không ngừng bay lướt qua trước mặt năm người. Tuy nhiên mọi người lúc này vẫn chưa có tâm tình mà chặn lại mà đều hướng tầm mắt về phía Tiêu Viêm. Đối với loại đồ vật tốt này, rất nhiều người vẫn mang tâm tư nếu ta không đạt được thì cũng đừng ai mong đạt được. Bởi vậy, họ đều muốn nhìn thấy sự buồn bực khi thất bại của Tiêu Viêm theo cái kiểu "vui trên nổi khổ của kẻ khác".