Trước vô số ánh mắt đang nhìn gần như dại ra, bụi mù tràn ngập khắp quảng trường đang chậm rãi tiêu tán, xuất hiện trong tầm mắt mọi người là đống hỗn độn đầy đá vụn, trên đài vang lên từng trận âm thanh lạnh lẽo.
Lúc này, tảng đá lớn cứng rắn ở quảng trường đã hoàn toàn biến thành đá vụn, một cái hố sâu và lớn xuất hiện giữa bãi đá vụn, bên cạnh cái hố, quái thạch Lâm Lập kia bộ dáng, so với lúc trước trận đấu ở quảng trường, hoàn toàn là hai cái bộ dạng khác nhau, ai cũng không nghĩ tới, Tiêu Viêm cùng Bạch Sơn ba người đối chiến lại tạo thành lực phá hoại kh*ng b* như vậy.
"Hắn thật sự là b**n th** a." Tiêu Ngọc trừng mắt nhìn quảng trường biến thành phế tích sau trận đấu, một lúc sau mới thở hắt ra, cười khổ nói, cho dù nàng đã rất xem trọng gã biểu đệ từ nhỏ đã đặc biệt này, mà vẫn không dự đoán được, hắn chỉ vẻn vẹn hai năm thời gian không thấy hiện giờ đã mạnh mẽ đạt đến trình độ làm người ta phải xấu hổ như thế này.
Bên cạnh, Nhược Lâm đ*o sư cũng gật gật đầu cùng cảm nhận, trong lòng thầm nghĩ, gã này hai năm nay rốt cuộc là tu luyện như thế nào? Lúc trước ở Ô Thản Thành, Tiêu Viêm mặc dù thiên phú bất phàm, dù dùng hết sức cũng chỉ ở trong tay nàng đỡ được 20 hiệp, mà bây giờ, nếu Nhược Lâm đ*o sư cùng Tiêu Viêm đối chiến, chỉ sợ phần thắng không lớn.
Đống đổ nát ở quảng trường, nơi vô số luồng ánh mắt đang hội tụ, một đạo thân ảnh màu xanh xinh đẹp bỗng nhiên xuất hiện phía trước tảng cự thạch, ánh mắt quét quanh bãi phế tích, cuối cùng dừng lại ở cái hố sâu kia, mơ hồ cảm nhận được sự tồn tại của ba cổ hơi thở suy yếu.
Màn tro bụi ở bên trong hố sâu cũng dần dần hạ xuống, tình cảnh bên trong rốt cục cũng hoàn toàn xuất hiện.
Trong hố sâu, có một chỗ tương đối bằng phẳng, tại đây không có gì chỉ có thêm một tầng dày bột đá, hiển nhiên đây chỗ năng lượng song phương va chạm, năng lượng kh*ng b* nổ mạnh, đã đem đá vụn cũng chấn thành bụi phấn, bởi vậy có thể thấy được đấu kỹ mà bốn người thi triển mạnh mẻ ra sao!
Bên trong hố, ba đạo nhân ảnh tay vịn thạch bích phía sau mới có thể giúp cơ thể run run loạng choạng đứng thẳng. Lúc này Bạch Sơn ba người nhìn cực kỳ chật vật, tro bụi cũng che lấp hơn một nửa khuôn mặt, trên y phục cũng có không ít chỗ bị rách, khuôn mặt ba người trắng bệch, khóe miệng còn lưu lại vết máu như ẩn như hiện, hơi thở hổn hển đã muốn mất đi sự trầm ổn lúc trước. Theo Tiêu Viêm nhớ, cho dù là Đấu Linh cường giả cũng không dám đón đỡ Phật Nộ Hỏa Liên lúc nổ mạnh. Bạch Sơn ba người quả thực đã bị trọng thương. Bạn đang đọc truyện tại