Nhàn nhạt âm thanh vang vọng trên quảng trường. Sau đó hắc bào thanh niên tại vô số ánh mắt kéo Huân Nhi về phía sau mình. Hắn khẽ ngẩng đầu ánh mắt lạnh lẽo đứng ở trước mặt ba người Bạch Sơn.
"Người này rốt cục cũng tỉnh dậy" Nhìn thấy Tiêu Viêm tại thời khắc mấu chốt rốt cục cũng rời khỏi trạng thái tấn cấp. Nhược Lâm đ*o sư Tiêu Ngọc ở trên khán đài lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Cả người Tiêu Viêm khí thế so với lúc trước mạnh mẽ rất nhiều. Ba ngườiBạch Sơn cũng là rõ ràng Tiêu Viêm bây giờ đã tấn cấp thành công trận chiến sắp tới sợ rằng sẽ thảm thiết hơn so với dự đoán mọi người.
Tiêu Viêm con ngươi màu đen nhìn có vẻ không hề bận tâm gì. Song Huân Nhi đứng ở bên cạnh có thể cảm giác được rõ ràng từ trong cơ thể của Tiêu Viêm mơ hồ thấu ra sự tức giận. Hiển nhiên vừa rồi ba người Bạch Sơn liên thủ vây công Huân Nhi làm Tiêu Viêm thực sự tức giận.
"Huân Nhi muội trước tiên lui lại nghỉ một chút đi chuyện còn lại cứ để cho ta giải quyết." Tiêu Viêm thản nhiên nói.
"Tiêu Viêm ca ca. Ba người bọn họ thực lực đều chính là thất tinh Đại Đấu Sư tu tập công pháp cấp bậc cũng là không thấp hơn nữa còn có mạnh mẽ đấu kỹ. Lời của ngươi." Huân Nhi hơi có chút chần chừ nói.
"Giao cho ta đi." Tiêu Viêm lần nữa lập lại một câu nói với Huân Nhi. Thanh sắc hỏa diễm bắt đầu chậm rãi từ trong cơ thể hắn thẩm thấu ra kèm theo nhiệt độ nóng cháy làm cho không khí bên ngoài xung quanh thân thể hắn đều có chút vặn vẹo cùng hư ảo.
"Thôi được muội sẽ đứng ở ngoài xem cuộc chiến vậy. Nhưng mà nếu có biến cố gì thì Tiêu Viêm ca ca cũng không được trách cứ nếu Huân Nhi ra tay đó." Nghe Tiêu Viêm lần nữa lặp lại một câu nói Huân Nhi cũng đành gật đầu rồi chậm rãi lui về phía sau nhẹ giọng nói.
Khẽ gật đầu Tiêu Viêm quay lại ánh mắt dừng lại trên ba người Bạch Sơn sau đó chậm rãi nói: "Hôm nay nếu các ngươi có thể bình yên vô sự rời khỏi đài thi đấu ta Tiêu Viêm từ nay về sau cũng sẽ không bước vào Già Nam học viện nửa bước!"
Tiêu Viêm nói làm cho sắc mặt ba người có chút biến hóa. Bọn họ có thể cảm giác rõ ràng được trong lời nói ẩn tàng lạnh như băng cùng với nổi giận.
Dựa vào thực lực như vậy giỏi lắm có thể chống lại một người trong chúng ta. Muốn lấy một địch ba ta nghĩ là ngươi chỉ tự rước lấy nhục thôi!" Bạch Sơn trường thương trong tay vung lên cười lạnh nói.
"Chủ ý của ta cũng không phải là đả thương Huân Nhi. Chờ sau khi đem ngươi đánh bại. Ta sẽ làm cho Bạch Sơn lúc trước tung ra một cước đánh Huân Nhi phải trả giá đắt." Ngô Hạo toàn thân bị bao vây bởi một lớp đấu khi màu máu đứng trước Tiêu Viêm bình tĩnh nói.