Sau khi ba người đạt thành hiệp nghị Ngô Hạo cùng Hổ Gia mỗi người liền mang theo bốn gã người dự thi còn lại chậm rãi bước đi tới chỗ Tiêu Viêm cùng Huân Nhi.
Nhìn thấy hai người hành động Bạch Sơn trong mắt xẹt qua một tia hàn khí. Hắn quay đầu lại ánh mắt hung hăng nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm đang nhắm mắt. Sau đó tầm mắt lại lần nữa dừng lại tại trên người cô gái yêu kiều duyên dáng trước mặt Tiêu Viêm. Trên khuôn mặt hắn hiện lên một chút mê say tay nắm chặt thấp giọng lẩm bẩm nói:
"Ngươi là của ta!"
Bàn tay nắm thân trường thương Bạch Sơn sải bước bước tới chỗ hai người Tiêu Viêm. Hành động của mọi người giữa sân cũng không thoát được con mắt của Huân Nhi. Nhìn thấy tam phương thế lực thế lựa chọn đồng thời lại đây nàng dường như cũng đã hiểu được việc gì xắp xảy ra. Trên gương mặt thanh nhã tinh xảo của nàng lần đầu lộ ra nhàn nhạt hàn ý ống tay áo khẽ khua lên màu vàng đấu khí từ trong cơ thể cấp tốc trào ra cơ hồ khí thế không kém hơn thất tinh Đại Đấu Sư. Màu vàng đấu khí này tại trong lòng bàn tay ngưng tụ thành hai luồng kim quang giống như hai mặt trời nhỏ chói lọi cực kỳ thu hút ánh mắt của mọi người.
"Các ngươi định liên thủ đối phó ta sao?" Huân Nhi nhìn mười một người càng ngày càng gần thản nhiên nói.
"Ha ha, Huân Nhi yên tâm ta không phải đối phó ngươi, chỉ là cái tên kia ta phải đuổi hắn ra ngoài." Hổ Gia chỉ vào Tiêu Viêm đang nhắm mắt cười dài nói.
"Ngươi cứ thử xem." Huân Nhi lạnh lùng nói. Cùng lúc đó trong lòng bàn tay kia hai luồng ánh sáng mạnh mẽ màu vàng càng thêm chói mắt. Bạch Sơn, Hổ Gia, Ngô Hạo, hơn nữa còn có tám gã dự thi ở cấp bậc Đấu Sư đỉnh phong, lực lượng đối phương mạnh như vậy đã đủ để làm cho nàng cảm thấy khó giải quyết hơn nữa nàng lại còn phải phân tâm bảo vệ Tiêu Viêm.
"Ai, Huân Nhi lòng của ta đối với ngươi chẳng lẽ ngươi còn không rõ sao? Tên nam nhân thối tha này thì có cái gì tốt chứ?" Hổ Gia tràn ngập vẻ giảo hoạt nói. Con mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm vào Huân Nhi thanh âm ôn nhu làm cho một bên Bạch Sơn sắc mặt hơi có chút không được tự nhiên. Kỳ thật những lời này để hắn nói tựa hồ mới là hợp lý đi?
Lắc lắc đầu, Huân Nhi không hề nói gì với Hổ Gia. Nàng lui về phía sau môt bước chắn ở trước người Tiêu Viêm đem hành động này nói cho Hổ Gia đám người quyết định của chính mình.
"Huân Nhi học muội. Hãy làm theo như lời Hổ Gia đi chúng ta cũng không thương tổn ngươi nhưng mà ngươi cũng đừng quấy nhiễu chúng ta." Bạch Sơn hướng về phía Huân Nhi mỉm cười nói.
Huân Nhi lạnh lùng nhìn hắn một cái cũng không buồn trả lời. Trước kia thật không cảm thấy được người này lại đáng ghét như vậy. Nhưng mà ngắn ngủn thời gian mấy ngày làm cho Huân Nhi cực kỳ chán ghét Bạch Sơn.
Mà ánh mắt lạnh như băng kia lại lần nữa làm cho khuôn mặt Bạch Sơn hơi hơi run run. Hít sâu một hơi cố gắng giả ra một bộ mặt tươi cười hướng hai người Hổ Gia nói: "Động thủ đi không thể tiếp tục kéo dài bằng không Tiêu Viêm sẽ thăng cấp thành công."
Nghe được lời thúc giục của Bạch Sơn hai người Hổ Gia đành phải gật gật đầu. Đấu khí chậm rãi từ trong cơ thể ba người dữ dội tuôn ra. Nhất thời không gian chỗ nơi thi đấu bị chia ra bởi các cỗ mạnh mẽ đấu khí.