Nắm đấm mang theo ngọn lửa màu xanh nóng bỏng, dù chưa chạm vào người mà Bạch Sơn đã thấy da tay như bị thiêu đốt đến mức không chịu nổi, hắn cắn răng nhịn đau, hai chân như điện, nhoáng một cái thân hình như quỉ mị nhanh chóng thối lui mấy thước.
Ngay khi Bạch Sơn vừa triệt thoái khỏi phạm vi công kích của Tiêu Viêm, còn chưa kịp giơ thương công kích thì đã thấy bóng xanh chớp động, Tiêu Viêm đã lạnh lùng xuất hiện ngay trước mặt hắn, song quyền như điên cuồng xuất ra hơn mười đạo tàn ảnh nhắm tới khắp các bộ vị trên thân thể Bạch Sơn, từng quyền từng quyền đánh tới, kéo theo hàng loạt âm thanh trầm đục, giòn giã vang lên trong đấu trường.
"Khốn kiếp! "
Từng trận đau đớn từ thân thể khiến Bạch Sơn trong lòng đại nộ, công kích của Tiêu Viêm toàn bộ đều là cận thân Đấu Kỹ, khoảng cách như vậy khiến hắn không thể thi triển được thương pháp. Mặc dù hắn thi triển thân pháp "Phong lôi động" có thể tạm thời kéo dãn cự ly nhưng khi Tiêu Viêm đã còn không bị Huyền Trọng Xích trói buộc, tốc độ truy kích của hắn ngay lập tức tăng vọt. Bởi vậy, bất kể Bạch Sơn dùng "Phong lôi động" tìm mọi cách kéo dài khoảng cũng chỉ là công dã tràng mà thôi.
Ngươi lui hai thước, ta cũng lập tức tiến lên hai thước, Tiêu Viêm thủy chung đều thi triển cận thân đấu kỹ chiến đấu cùng Bạch Sơn, không cho hắn cơ hội thi triển thương thuật. Đối với Bạch Sơn, dưới tình huống không có sự trợ giúp của vũ khí mạnh nhất, tiến hành bác đấu cùng Tiêu Viêm quả là một hồi đại bi kịch.
Khi Tiêu Viêm cầm Huyền Trọng Xích thì cũng không đáng sợ, đáng sợ là sau khi hắn thoát ly trọng lượng cùng áp chế đấu khí của Huyền Trọng Xích. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Khi Tiêu Viêm cầm Huyền Trọng Xích, Bạch Sơn còn có thể dựa vào lôi điện đấu khí và thương thuật cao thâm cùng Tiêu Viêm đối chiến. Mà khi cận chiến, lựa chọn tốt nhất của Bạch Sơn chỉ có thể là kéo dãn khoảng cách song phương, ngay cả điểm này cũng bị Tiêu Viêm hoàn toàn áp chế, cho nên chỉ cần nhất thời khinh suất, hắn sẽ ngay lập tức rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Tiêu Viêm dường như đã biến thành một cái bóng đen mờ ảo, không ngừng lượn quanh Bạch Sơn, nắm tay mang theo quyền phong hung hãn không ngừng giã thẳng lên lớp đấu khí màu bạch ngân đang bao bọc toàn thân Bạch Sơn. Lúc này, quyền, chưởng, khuỷu tay, chân, đầu gối, mỗi một chỗ bộ vị đều trở thành lợi khí công kích của Tiêu Viêm, cùng lúc song thủ không ngừng tạo thành quyền ảnh liên miên bất tuyệt.
Đối mặt với Tiêu Viêm điên cuồng công kích, trường thương trong tay Bạch Sơn đã coi như vứt đi, mặc dù hắn thi thoảng cũng có thể dụng quyền đón đỡ nhưng Thanh Liên Địa Tâm Hỏa bao bọc trên thân thể Tiêu Viêm lại chẳng phải là vật thường. Mỗi lần ngạnh kháng, quyền đầu Bạch Sơn đều sưng đỏ một mảng, nếu không nhờ có đấu khí phòng hộ, e rằng vừa mới tiếp xúc đã bị Thanh Liên Địa Tâm Hỏa biến thành cái chân giò nướng.