Ngay sau khi tất cả đã tiến vào quảng trường, Hổ Kiền quét mắt một vòng, cao giọng hỏi:
"Các ngưoi hiểu quy tắc trận đấu chứ?"
Nghe câu hỏi của Hổ Kiền, tất cả học viên bên trong trường đấu nhất thời chỉnh tề ứng thanh hô:
"Hiểu!"
Hổ Kiền bàn tay chậm rãi giơ lên, trước vô số ánh mắt nhìn chăm chú, từ từ nói:
"Tốt, nếu tất cả đều hiểu được, vậy ta tuyên bố: Vòng đấu loại cuối cùng chọn lựa vào nội viện. Bắt đầu!"
Ầm!
Theo Hổ Kiền bàn tay hạ xuống, trường đâu vốn đang im lặng bỗng ầm 1 tiếng, mấy chục đạo đấu khí không đồng nhất về màu sắc trong giây lát bộc phát khiến người ta hoa cả mắt. Theo từng đạo từng đạo âm thanh trầm đục truyền ra, bóng người ở giữa sân nhanh chóng bay đi. Đại đa số mọi người đều thối lui bay về bên cạnh quảng trường, bởi vì bọn họ đều hiểu tại đây nếu đứng ở giữa sân thì sẽ trở thành địch nhân của tát cả mọi người và sẽ bị âm thầm loại ra khỏi tràng chiến.
Trên khán đài đã bắt đầu bùng nổ, từng đạo từng đạo âm thanh kích động, chói tai vang tận mây xanh, và cũng có rất nhiều người hét đến vỡ cả cổ họng để trợ uy cho những người dự thi. Trường hợp đại đối chiến khổng lồ này, so với những trận đầu lần lượt, tuần hoàn đơn thuần thì càng có thêm nhiều tính kích động.
"Haha, chủ ý của phó viện trưởng cũng không phải tồi, tuy rằng không phải là tuyệt đối công bằng nhưng trong tình huống phải phòng bị trường hợp âm thầm hạ thủ sẽ dễ dàng bồi dưỡng được tâm lý cẩn thận cho từng người. Hơn nữa liên thủ với nhau cũng sẽ dần hiểu được kỹ năng chiến đấu theo nhóm. Ý kiến này quả không tồi."
Nhìn tràng hỗn chiến bên trong, ở vị trí trung tâm bên trên khán đài, một lão nhân ngồi bên cạnh Hổ Kiền cười nói.
"Ta cũng là do xem những trận đấu trước đây đến phát chán, vì vậy muốn thay đổi cách thức thi đấu một chút thôi. Hiện giờ xem ra quả không tồi chút nào. Song có một ít đệ tử thường ngày ít giao tiếp, xung quanh đều là địch nhân, khó tin có người lại ở sau lưng hỗ trợ kia xem ra phải nỗ lực không ít." Hổ Kiền cười tủm tỉm nói 1 tiếng, ánh mắt nhìn về phía tràng hỗn chiến.
Lúc nãy bên trong trường đấu, từng người đấu nhau. Nhưng rõ ràng rất nhiều người sợ bị người khác âm thầm hạ thủ ở sau lưng cho nên cùng người khác giao thủ, cũng chỉ vừa chạm vừa lui về phía sau mà không dám đấu lâu. Ánh mắt không ngừng nhìn về bốn phía, nếu lâm vào phạm vi công kích của người khác sẽ làm bọn họ có tâm lý tựa như chim sợ cành yếu, hoặc mau chóng rút lui hoặc là công kích đối phương.
Nhưng mà tuy rằng bên trong trận đấu đang vô cùng hỗn loạn nhưng khi đã có liên tiếp bảy, tám người bị luân phiên công kích đến hộc máu mà văng ra ngoài trường đấu thì đã có một số người thông minh hơn. Trong tràng đấu, có một vài người ngày thường biết nhau liền vội vàng nói tốt để mượn sức. Những người còn lại chỉ còn biết lui về sau để tìm kiếm những người cũng đơn độc như mình. Tuy rằng là loại tổ hợp tạm thời này có độ tín nhiệm không cao lắm nhưng dù sao đó cũng là biện pháp duy nhất bây giờ!