Hôm nay, nhất định là một ngày náo nhiệt nhất trong năm nay của Già Nam học viện. Bởi vì tất cả ánh mắt các đệ tử đều dồn về cuộc thi tuyển của nội viện. Hôm nay tại đây sẽ làm người ta lâm vào cảm giác kích động đến cực điểm.
Hổ Gia, Bạch Sơn, Ngô Hạo, Huân Nhi, Tiêu Viêm trước trận đấu vòng trong đã hướng mọi người biểu hiện rõ thực lực mạnh mẽ, khiến người ta phải há miệng sợ hãi. Mà lần này lại là năm vị đệ tử cực mạnh của ngoại viện. Ắt hẳn sẽ cống hiến những trận đấu đẹp mắt.
Mà cũng chính bởi lý do này mà hôm nay trên khoảng sân tổ chức đại hội đã có rất nhiều người đến xem tất cả cũng không hoàn toàn là đệ tử của học viện, mà còn có rất nhiều người từ bên ngoài học viện nghe danh tìm đến, sinh hoạt trong thành nhiều năm, bọn họ cũng đã rõ ràng hôm nay là ngày náo nhiệt nhất hàng năm của toàn bộ Già Nam Học viện, vì vậy đương nhiên họ sẽ không bỏ qua sự kiện náo nhiệt cỡ này.
Khi đám người Tiêu Viêm đi vào, quảng trường cũng đã chật ních người, cảm giác không khỏi có chút nói không nên lời, cuối cùng cũng là nhờ Nhược Lâm đ*o sư, mấy người mới có thể từ một lối vào được phòng thủ nghiêm mật để vào bên trong quảng trường.
Đi qua một thông đạo tối đen,sau đó tiến vào một động khẩu, dừng lại trước cửa ra vào một chốc, đủ loại tiếng động lớn nhỏ tràn vào bên tai, làm cho mọi người đang trong hoàn cảnh yên tĩnh bỗng cảm thấy choáng đầu hoa mắt. Sau một thời gian khá lâu mới dần dần hồi tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn "đàn" người rậm rạp xung quanh quảng trường, không khỏi nhìn nhau cười khổ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Đoàn người từ dưới quảng trường chầm chậm đi lên đứng lại tại vị trí mà hai ngày trước đã đứng, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm.
Trên ghế ngồi, Tiêu Viêm đang thấp giọng cười nói cùng Huân Nhi, đột nhiên đình chỉ nói chuyện mà chuyển tầm mắt hướng về một cái thông đạo đặc thù. Ở đó, một đám người đang tụ tập xung quanh Bạch Sơn, đối diện bên này trông lại. Nhìn thấy Tiêu Viêm, khuôn mặt anh tuấn của hắn không khỏi hiện lên nét cười lạnh, môi hơi mấp máy, mồm vẫn chưa nói ra lời nào, tuy nhiên Tiêu Viêm vẫn nhận ra lời của hắn.
"Ngày hôm nay, tôn nghiêm của ngươi sẽ phải vứt vào sọt rác ".
Đôi mắt thoáng chút lạnh đi, trên mặt Tiêu Viêm cũng xuất hiện vẻ cười nhạt. Hướng Bạch Sơn khiêu khích. Miệng cũng mấp máy: "Ta chờ xem"
"Tiêu Viêm ca ca. Nếu ca đối chiến cùng hắn, phải cẩn thận một chút. Mặc dù tính tình của hắn có làm người khác khó chịu. Thế nhưng có thể ở một địa phương như Già Nam học viện này nổi trội. Như vậy cũng đủ biết thiên phú tu luyện cùng khổ luyện của hắn kh*ng b* tới mức nào". Huân Nhi Vẫn chú ý đến chỗ ngồi của Tiêu Viêm. Tự nhiên cũng phát hiện ra hắn và Bạch Sơn đang ám chiến. Lập tức nhẹ giọng nhắc nhở.