Tiếng động lớn làm oanh náo cả quảng trường, bóng đen từ từ xuất hiện, nhất thời cả quảng trường rơi vào trong im lặng. Mặt trời lên cao, nhưng đến khi mùi huyết tinh bắt đầu tràn vào trong mũi mọi người, một vài kẻ thực lực yếu kém lại thấy trong người lành lạnh!
"Chỉ sợ kẻ này mới vừa chấp hành nhiệm vụ trở về, một thân huyết khí như thế so với những kẻ bên trong Hắc Giác Vực có lẽ còn nồng đậm hơn nhiều!" Nhìn bóng người bên trong sân đấu, hồng y nữ tử khẽ nhíu mày thấp giọng nói.
"Quả nhiên là trở về kịp!" khuôn mặt Bạch Sơn vốn luôn giữ được vẻ cười nhạt nhưng khi nhìn thấy bóng ảnh kia cũng không khỏi thoáng âm trầm một chút. Tại ngoại viện của Già Nam học Viện, người hắn e ngại nhất không phải là tiểu yêu nữ áo hồng kia, cũng không phải là Huân Nhi với thực lực khó lường, mà chính là nam tử mang đầy mùi huyết tinh trước mặt hắn.
Trong hai năm trở lại đây, tính cả trong tối và ngoài sáng, Bạch Sơn cùng Ngô Hạo cũng đã giao thủ với nhau không dưới mười lần...thế nhưng đáng tiếc rằng hắn vẫn chưa lần nào chiếm được thắng lợi trước Ngô Hạo, một kẻ mang đầy hơi thở giết chóc, thật sự là rất đáng sợ! Bạch Sơn có thể đoán được, nếu để cho người này có đủ thời gian phát triển, chỉ sợ thành tựu sau này của hắn sẽ vô cùng kh*ng b*. Trong mấy năm nay, trong vô số lần Già Nam Học Viện va chạm cùng người trong Hắc Giác Vực, nam tử này vẫn đều đều đi trên con đường đẫm máu, bước qua vô số thi thể, hoàn toàn triệt để đem tiềm lực của mình kích hoạt đến tận cùng trong những trận chiến đấu sinh tử, từng bước từ một gã đội viên chấp pháp đội bình thường để rồi đi đến trình độ như bây giờ!
Trong Chấp Pháp đội, người ta truyền danh hắn là: "Huyết Tu La", hung danh mà hắn đã lấy vô số thi thể và máu để đổi lấy.
"Mùi huyết tinh thật nồng đậm!...Ai! Tên điên Ngô Thiên kia thật sự là muốn đào tạo Ngô Hạo trở thành một kẻ lấy việc giết người làm mục đích sống sao?" Một gã lão nhân mặc áo vàng nhạt ngồi giữa quảng trường nhíu mày nói: "Nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm hay muộn gì Ngô hạo cũng bị sát khí nồng đậm của mình làm mất đi lý trí."
"Ta nghĩ không phải vậy đâu! Tên Ngô Thiên kia tuy tính tình có phần quái gở, nhưng đối xử với Ngô Hạo vẫn rất tận tâm, lần này cho phép hắn đến cuộc thi tuyển của Nội Viện, điều này có nghĩa là hắn cũng muốn cho Ngô Hạo tạm thời rời khỏi Chấp Pháp đội. Ở Nội Viện, nơi mà quái tài tụ tập, ắt hẳn sẽ có người áp chế được tính tình của Ngô Hạo." Phó viện trưởng suy nghĩ một lát, chậm rãi nói.
"Ngay cả viện trưởng lúc trước cũng từng nói qua, chỉ cần cho Ngô Hạo thời gian 10 năm, nếu đến khi đó, hắn vẫn còn chưa bị huyết khí ăn mòn lý trí, vậy thì e rằng thực lực của hắn sẽ đạt đến một trình độ rất kh*ng b*." Người được xưng là Hỏa lão đầu cũng khẽ gật đầu đồng ý nói.