Đem ánh mắt đang nhìn vào Bạch Sơn ở phía đối diện thu hồi, Tiêu Viêm lại một lần nữa đem ánh mắt đảo qua bốn phía quảng trường, tại một vị trí ở trung tâm quảng trường, có một dãy ghế có tầm nhìn tốt nhất, tại đây trên dãy ghế, vẻn vẹn chỉ có bốn lão nhân râu tóc bạc trắng đang ngồi, tuy rằng bốn người này khí tức so với những lão nhân bình thường không có gì khác nhau, bất quá trong tầm mắt của Tiêu Viêm, lại dừng lại trên người bọn họ đầu tiên, người khác có lẽ không cảm giác được cái gì từ bọn họ, chỉ có hắn do linh hồn cảm giác lực xuất chúng, có thể mơ hồ nhận thấy không gian xung quanh bốn lão nhân này mơ hồ dao động, loại không gian dao động này, chỉ có thể là do đấu khí cường đại trong cơ thể đã đến mức cực hạn, mới có thể cùng không gian ngoại giới sinh ra cộng minh.
Trong số những cường giả mà Tiêu Viêm có thể nhận thức, cho dù có là Hải Ba Đông, cũng không thể đạt tới loại tình trạng này được, chỉ có người đã sắp vượt ra khỏi cấp bậc Đấu Hoàng như Gia Hình Thiê hoặc Đấu Tông cường giả như Vân Sơn, mới có thể đạt tới.
Trong lúc Tiêu Viêm đang đánh giá bốn lão nhân quần áo có chút mộc mạc này, thì bốn người bỗng nhiên đều có cảm ứng, ánh mắt mờ mịt chợt nhấc lên, đôi mắt đục ngầu trực tiếp tiếp xúc với ánh mắt của Tiêu Viêm, chỉ vừa mới đối diện, đôi mắt Tiêu Viêm nhất thời cảm thấy một trận đau đớn, trong cơ thể đấu khí vận chuyển, cuối cùng hóa thành một luồng thanh sắc hỏa diễm từ con ngươi đen thẫm của hắn thoạt b*n r*, đem cỗ cảm giác đau đớn kia, dần dần giảm thiểu, trong lòng hắn cực kỳ chấn động, vội thu lại ánh mắt.
"Di?" Khi thấy được ở trong đôi mắt Tiêu Viêm lặng yên hiện ra một luồng thanh sắc hỏa diễm, bốn lão nhân đang ngồi trên ghế kia, đều không hẹn mà cùng cúi đầu phát ra một đạo thanh âm tràn ngập kinh dị, ba người trong đó nhìn nhau liếc mắt một cái, mở miệng nói: "Đấu khí thật kỳ dị, quả thực giống như một ngọn lửa nóng cháy và linh động."
"Loại đấu khí như thế này, chính là loại hỏa diễm dùng để luyện đan dược tốt nhất, Tiêu Viêm này nếu như không trở thành Luyện dược sư, thì đúng là một tổn thất cực lớn." Lão giả ngồi trên chiếc ghế cuối cùng bên trái trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, chậm rãi nói.
"Ha hả, hỏa lão nhân, nghe nói Tiêu Viêm này từng đoạt được quán quân trong Luyện dược sư đại hội của Gia Mã đế quốc đó nha, thiên phú luyện dược thực sự không kém, nếu như có thể tiến vào luyện dược hệ của ngươi, thì chỉ sợ thành tựu ngày sau của hắn có thể làm người khác líu lưỡi đó." Một lão giả áo bào tro ngồi ở giữa, mỉm cười nói.
"Ân, mới mười tám tuổi đã có được thành tựu phi phàm như vậy, quả là một nhân tài tiềm năng a, bất quá ta nghĩ hắn cũng đã có sư phụ của mình a, nói cách khác, nếu chỉ dựa vào thiên phú không thôi thì thực sự hắn không có khả năng với niên kỷ như vậy có thể đạt tới tình trạng này được." lão giả được xưng là hỏa lão nhân, gật gật đầu nói.
"Cho dù hắn đã có sư phụ, thì sự khác biệt giữa lão sư tư nhân và lão sư của học viện, chính là một trời một vực a, hơn nữa luyện dược hệ của Già Nam học viện đã được sáng lập nhiều năm như vậy, nếu như hắn có thể có đủ điều kiện để tiến vào đó tu tập thì ưu đãi của hắn cũng nhiều hơn, dù sao mặc kệ lão sư của hắn có uyên bác đến thế nào, thì cũng không thể so sánh với luyện dược hệ đã được truyền thừa nhiều năm như vậy phải ko?"