Đột nhiên hiện lên trước mắt Tiết Băng là màu đen quyền ảnh mang theo kinh khủng kình khí. Nơi nắm tay đi qua không gian đều là nổi lên chấn động rất nhỏ kèm theo âm thanh chói tai giống như tiếng sấm rền vang liên miên không dứt.
Tại một kích hung hãn như sấm sét của Tiêu Viêm chỉ thấy ngay cả sàn nhà cứng rắn đều là không ngừng phát ra âm thanh răng rắc. Trong vô số rung động ánh mắt của những người xung quanh thấy rằng từng khe nứt xuất phát từ ngoài bàn chân của Tiêu Viêm lan tỏa ra.
Tốc độ phát động công kích của Tiêu Viêm nhanh như tia chớp. Nhưng mà Tiết Băng thực sự cũng không phải là loại người chỉ biết dùng miệng lưỡi khoe khang. Mặc dù trong lòng cũng cảm thấy hoảng sợ với đòn công kích của Tiêu Viêm nhưng phản ứng của hắn cũng không hề chậm. Tại nắm đấm của Tiêu Viêm đánh gần tới mặt và đang bị đối phương kiềm chế hắn cũng không quên cây trường thương liền lùi về phía sau một bước nhỏ trong nháy mắt rút ra một cây trường thương toàn thân phủ một màu bạc được chế tạo bằng Tinh Cương.
Tiết Băng bị một đòn kinh khủng của Tiêu Viêm đánh lùi nhưng giờ trong tay có trường thương chiến ý liền dâng cao. Hắn hét lên một tiếng kèm theo đó đấu khí trong cơ thể hắn ở thời khắc này được vận chuyển tới cực hạn, đấu khí màu đỏ liền từ thân thể hắn phun mạnh ra tạo thành một lớp mỏng màu đỏ bao quanh thân thể hắn.
Vào lúc đấu khí trong cơ thể vận khởi, trường thương trong tay Tiết Băng mũi thương liền chấn động và phát ra mười mấy đạo tàn ảnh. Hắn điều chỉnh trường thương ngay lập tức các đạo tàn ảnh này đột nhiên hợp hại hóa thành một đạo màu hồng chói mắt đâm tới Tiêu Viêm.
"Điệp Lãng"
Tiết Băng khẽ gầm nhẹ cùng với khí thế hung hãn trường thương liền đâm tới nấm tay của Tiêu Viêm, cùng lúc thân thương chấn động từng đợt màu hồng chấn động nối tiếp nhau phát ra khí tức nóng bỏng như hỏa diễm phát ra.
Mấy người trên quảng trường nhìn kỹ thì thấy đạo chói mắt màu hồng bao phủ ngập trời. Với uy thế như vậy không ít người phát ra cá lời bàn tán xôn xao cảm thấy hổ thẹn cho tư cách tham gia thi đấu chọn người giỏi nhất trong viện của mình. Loại này công kích hung hãn sợ rằng có thể vượt qua người mới tiếp nhập cấp bậc Đại Đấu Sư rồi?
Bị màu đỏ chấn động cấp tốc phóng ra kèm theo kình khí nóng cháy đập vào mặt, Tiêu Viêm sắc mặt vẫn như cũ như vậy bình thản. Hai năm qua, đối thủ cùng hắn khiêu chiến hầu như là các cường giả có thực lực mạnh hơn hắn và thế công còn gấp trăm lần thế này hắn cũng đã trải qua. Bởi vậy với chỉ thế công bực này mà muốn làm cho hắn lùi bức không thể nghi ngờ là người si nói mộng. Nhưng mà đối với độ nhạy cảm của đối thủ khi chỉ trong một thời gian ngắn ngủi có thể thi triển ra toàn lực chống cự thì cũng làm cho Tiêu Viêm giật mình một chút.
Nắm tay khẽ run mãnh liệt đấu khí bắt đầu khởi động. Cuối cùng nhanh chóng hiện ra tại nắm tay. Ngưng tụ ra một tầng màu xanh đấu khí tầng tầng lớp lớp bao trùm nắm tay.
"Mặc kệ ngươi đâm như thế nào.Cuối cùng cũng chỉ có một đường có thể đi!" Bị tầng tầng lớp lớp màu xanh đấu khí bao trùm nắm tay thì lực lượng cũng chợt bạo tăng. Tiêu Viêm khóe miệng khẽ nhếch cánh tay phải lập tực di chuyển không một chút lưu tình tung ra một quyền đánh thẳng vào mũi thương của Tiết Băng.