Một thanh âm nhàn nhạt thình lình vang lên, trực tiếp làm cho quảng trường vừa mới xuất hiện một ít tiếng thì thầm khe khẽ, đột nhiên một lần nữa yên tĩnh trở lại, từng đạo ánh mắt mang theo vài phần kinh ngạc hướng về phía hắc bào thanh niên lưng đeo trọng thước thật lớn ở giữa quảng trường, nhất thời toàn bộ quảng trường lặng ngắt như tờ.
"Tiêu Viêm ca ca" Huân Nhi nhìn lên quảng trường, thanh niên tóc đen tuy rằng so với hai năm trước đây đã cao lên không ít, nhưng đã gầy đi không ít.
Trên mặt nàng mang theo một nụ cười tinh xảo, toát ra một chút dáng vẻ thanh nhã nhất thời khiến cho các nam đệ tử ở xung quanh nhìn thấy trong lòng tràn ngập cảm giác thèm muốn.
"Cái tên kia đúng là cái đồ hay khoe khoang, lần nào cũng đều phải làm ra động tĩnh lớn như vậy sao." Tiêu Ngọc gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng dáng đã hai năm không gặp kia. Trong lòng nhẹ nhõm thở ra một hơi. Nhưng ngoài miệng lại vẫn có chút không buông tha nói.
"Hì hì, Tiêu Ngọc tỷ tỷ, kia chính là Tiêu Viêm ca ca mà Huân Nhi hay nhắc tới sao? Không nghĩ tới vào thời khắc tối hậu lại kịp thời chạy được đến đây đâu." Mấy cô gái trẻ ở bên cạnh Tiêu Ngọc, tựa hồ là bạn đồng học của Huân Nhi, tất cả đều mở to đôi mắt tò mò nhìn chằm chằm vào bóng dáng đang ở giữ sân, cười hì hì hỏi
"Đúng vậy, đó đúng là tên hỗn tiểu tử đã làm cho Huân Nhi phải nóng ruột nóng gan đó, khiến các ngươi thất vọng rồi có phải không? Tiêu Ngọc khẽ liếc mắt về phía Huân Nhi đang hé miệng cười khẽ, không khỏi nói.
"Hăc hắc, điều này còn phải xem thực lực của hắn như thế nào đã, bề ngoài đẹp đẽ mà thực lực tồi tệ, thì có ích lợi gì? " Các thiếu nữ hi hi ha ha nói.
Già Nam học viện này cũng đồng dạng là một nơi lấy thực lực vi tôn, diện mạo của nam nhân như thế nào, không phải là điểm mấu chốt nhất.
Một nam nhân có thể ở trong trận đấu, dễ dàng đánh bại cường địch, sau đó tiêu sái rời đi, phong phạm bực này, mới xứng đáng trở thành nam nhân hoàn mỹ nhất trong lòng các nàng.
"Bất quá cho dù hắn có kịp thời chạy lại đây, thì tình huống cũng không quá tốt a, Tiết Băng kia có thực lực cửu tinh đấu sư đó, hơn nữa công pháp mà hắn tu luyện, chính là huyền giai cấp thấp công pháp a. Thương pháp của hắn cũng đồng dạng sớm luyện đến mức lô hỏa thuần thanh, hắn đã sử dụng bộ huyền giai trung cấp "Điệp Lãng" thương pháp đánh bại không ít đối thủ a". Một cô gái có bộ dáng tú lệ, bỗng nhiên hơi chút sợ hãi than.
Nghe vậy, đám người Tiêu Ngọc mày liễu đều hơi nhíu lại, Huân Nhi vẫn đang trấn định tự nhiên chợt liếc mắt về phía đám bạn gái, có chút không xác đinh nói: "Tên hỗn tiểu tử kia hẳn là có thể ứng phó a, ta cũng không tin rằng với tính tình của hắn, hai năm thời gian vừa rồi lại không hề có thành tựu gì ".
Đôi mắt đẹp của Nhược Lâm đ*o sư nhìn chằm chằm vào thanh niên đang đeo trọng thước ở giữa sân một hồi lâu, trong lòng nàng cũng nhẹ nhõm thở ra một hơi, nếu Tiêu Viêm đã kịp tới, như vậy cho dù hắn có thua trận, thì nàng cũng chỉ là mất đi một năm cơ hội tấn chức huyền giai đạo sư mà thôi. Sang năm lại có cơ hội, nàng vẫn có thể tiếp tục tranh đấu, dù sao, dựa theo tiềm lực mà Tiêu Viêm đã biểu hiện ra trong lần trắc thí chiêu sinh trước đây, nàng tin tưởng chỉ cần hắn có thể ở trong học viện tu luyện một năm, chắc chắn có thể bắt kịp tiến độ a.