"Hắc, đúng thật là cái tên tân sinh xin phép được nghỉ học hai năm." Trong một căn phòng rộng rãi, Hoắc Đức trong tay đang cầm một tập hồ sơ, ở phía trên hồ sơ, có tấm ảnh của Tiêu Viêm, tuy rằng tấm ảnh này đã có từ ba năm trước đây, trên khuôn mặt Tiêu Viêm vẫn còn thoáng mang theo vài phần ngây ngô, bất quá hình dáng đại khái, cùng Tiêu Viêm trước mặt giống nhau như đúc.
Khép lại tập hồ sơ trên tay, trên khuôn mặt Hoắc Đức mới lộ ra một nụ cười chân tình, vỗ vỗ vai Tiêu Viêm, có chút thâm ý cười nói: "Tiểu tử kia, quả không đơn giản a, trong hồ sơ có nói tầm hơn hai năm trước, ngươi vẻn vẹn chỉ là một tứ tinh đấu giả, nhưng hôm nay, chỉ sợ ít nhất cũng đã đạt tới cấp bậc đấu sư a?"
Nghe được lời này của Hoắc Đức, các chấp pháp hội viên ở trong phòng này bỗng chốc ngẩn ra, đem những ánh mắt tràn đầy kinh ngạc hướng về phía Tiêu Viêm, hai năm thời gian, từ tứ tinh đấu giả tấn giai thành đấu sư, cái loại tốc độ thế này thực sự cũng là rất b**n th** a.
Tiêu Viêm khẽ cười cười, không hề phủ nhận, cũng không thừa nhận.
"Ngươi bây giờ đang tính vào trong học viện sao?" Hoắc Đức cười hỏi.
"Ân." Tiêu Viêm gật đầu.
"Cầm theo nó, ngươi mới có đủ tư cách tiến vào." Hoắc Đức từ trong nạp giới lấy ra một khối huy chương xanh thẫm, đưa cho Tiêu Viêm, sau đó giống như chợt nhớ ra cái gì, quay đầu hướng đến các chấp pháp đội viên ở trong phòng cười hỏi: "Đúng rồi, ngày mai tựa hồ là ngày diễn ra nội viện tuyển bạt tái phái không?"
"Ân, đúng vậy, Hoắc Đức phó đội trưởng." Một gã đội viên vội vàng trả lời.
"Vận khí của ngươi thật là may mắn, vừa mới tới học viện mà đã có thể tận mắt chứng kiến sự kiện trọng đại này, bất quá ta vẫn còn nhớ rõ, trong lần nội viện tuyển bạt tái năm ngoái cũng có tên của ngươi thì phải, chắc hẳn là do Nhược Lâm đ*o sư xắp xếp báo danh tham dự cho ngươi, tiếc là, cuối cùng ngươi lại không có tới, điều này đã làm cho Nhược Lâm đ*o sư cực kỳ tức giận, cho nên ta nghĩ, năm nay nàng hẳn sẽ không tiếp tục giúp ngươi báo danh đâu, dù sao tuyển bạt tái năm nay rất quan trọng, có quan hệ mấu chốt tới việc nàng có thể hay không thăng cấp lên huyền giai đạo sư." Hoắc Đức tủm tỉm cười nói.
"Ách." Tiêu Viêm ngẩn ra. Nhớ tới năm đó đã từng chứng kiến vẻ mặt giận dữ của nữ nhân có tính cách dịu dàng như nước này. Sau đó chỉ biết cười khổ một tiếng nói: "Ta lúc đó đích xác là có chuyện quan trọng, không thể đến kịp a."
"Hắc hắc. Chuyện này cũng không hề liên quan đến ta. Ngươi hãy tự đi tìm nàng ma giải thích đi." Hoắc Đức cười cười khi trông thấy Tiêu Viêm sắp gặp phải tai họa, ánh mắt liếc ra bên ngoài bầu trời đã dần dần tối sầm. Trầm ngâm nói: "Hiện tại sắc trời cũng đã tối rồi. Bất quá ta thấy ngươi đang vội vã muốn tiến vào học viện. Nên ta cũng sẽ không giữ chân ngươi nữa. Bất quá ở bên ngoài Già Nam học viện. Còn có một mảng rừng rậm nguyên thủy rất lớn. Nơi đó có đông đảo cao giai ma thú. Ban đêm mà đi qua đó sẽ rất nguy hiểm, ta có thể cho phép ngươi cưỡi sư thứu trực tiếp chạy tới Già Nam thành. Có được không?"
"Vậy thì thực đa tạ Hoắc Tác đạo sư." Nghe được lời này. Tiêu Viêm vui vẻ. Cảm kích nói. Bản đồ mà Đa Mã đã cho hắn. Vẻn vẹn chỉ là bản đồ phạm vi Hắc Giác vực. Cho nên sau khi hắn tiến nhập Hòa Bình trấn, đối với việc phải phi hành sang bên kia không hề hay biết. Hiện giờ có người tự nguyện dẫn đường. Hiển nhiên là hắn cầu còn không được.
"Ha ha. Không có gì."
Hoắc Đức cười cười. Bộ dạng hiện tại của hắn so với bộ dạng lạnh lung mà lúc trước hắn bày ra ở trước cửa trấn hoàn toàn không phù hợp. Hắn phất phất tay gọi một nam một nữ chấp pháp đội viên. Sau đó phân phó để cho hai người đi ra ngoài chuẩn bị.
"Tiêu Viêm này. Trước khi ngươi đi ta cũng nên nhắc nhở ngươi một chút. Tuy rằng ngươi còn chưa có tiến vào học viện. Nhưng những đối thủ đang chờ ngươi xuất hiện trong Già Nam học viện. Chỉ sợ là không ít đâu. Ha ha. Nói thế chắc ngươi cũng hiểu nguyên nhân rồi, chính là bởi vì cái nữ hài tử vĩ đại có tên là Huân Nhi đó. Lực hấp dẫn của thiên chi kiêu tử như nàng với các nam học viên ở trong học viện thực sự quá lớn. Nàng mới chỉ có mặt tại học viện hơn hai năm thời gian. Vậy mà thanh danh đã đuổi kịp được tiểu yêu nữ thường xuyên làm cho người ta đau đầu kia. Cho nên, những tình địch đang chờ ngươi trong học viện. Đều không phải là những kẻ đơn giản đâu nha. Bất quá ta đề nghị ngươi nên ẩn nhẫn một chút. Như vậy sẽ tốt hơn." Hoắc Đức tới bên cạnh Tiêu Viêm. Tốt bụng nhắc nhở.
Nghe vậy, Tiêu Viêm chỉ cười khẽ, tuy rằng hai năm nay không có mặt tại học viện, nhưng hắn có thể tin tưởng, sau hai năm mài dũa sinh tử, thực lực của hắn tuyệt đối sẽ không yếu hơn so với những kẻ được tiếp nhận sự dạy giỗ chính quy trong học viện, trong hai năm thời gian này, cho dù là đấu hoàng thậm chí cả đấu tông cường giả, hắn cũng không hề sợ hãi mà chiến đấu qua, chẳng lẽ hiện giờ lại còn có thể tại trong học viện, bị một số ít học viên đồng lứa dọa nạt được sao?
"Đa tạ Hoắc Đức đạo sư đã nhắc nhở, Tiêu Viêm sẽ ghi nhớ trong lòng." Hắn hướng về phía Hoắc Đức vừa cười vừa chắp tay, chợt nghe được ở bên ngoài vang lên tiếng gầm nhẹ của sư thứu, Tiêu Viêm cũng không hề chần chừ, xoay người bước nhanh ra khỏi phòng, nhìn thấy ở ngã tư đường đối diện đã có một con sư thứu to lớn xuất hiện ở đó, lúc này, một nam một nữ ở trên lưng sư thứu hướng về phía Tiêu Viêm cười nói: "Tiêu Viêm học đệ, lên đây đi, chúng ta sẽ hộ tống ngươi đến Già Nam thành."
"Đa tạ hai vị." Tiêu Viêm cười cười, mũi chân điểm nhẹ lên mặt đất, thân hình mạnh mẽ nhảy lên, khi hai chân vừa chạm đến lưng sư thứu thì chợt như được dính chặt lại trên đó, thân hình không nghiêng ngả một chút nào. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Nhìn thấy Tiêu Viêm thân hình không hề lắc lư, hai người ở trên lưng sư thứu khuôn mặt hiện lên một chút kinh ngạc, phải biết rằng, lông của sư thứu ẩm ướt một cách kỳ dị, một số người lần đầu tiên cưỡi lên nó, chỉ có thể ngồi vào vị trí do con người tạo ra, mới có thể ổn định được than hình, mà Tiêu Viêm, lại hoàn toàn dựa vào bản thân, đem thân thể bảo trì thăng bằng, một chiêu đó cho dù là hai người bọn hắn cũng không có khả năng thực hiện một cách nhẹ nhàng như vậy.
"Phó đội trưởng nói quả nhiên không sai, Tiêu Viêm này, quả thực là có chút bổn sự." Hai người trong lòng than thở một tiếng. Hướng về phía đám người Hoắc Đức vừa đi ra khỏi phòng ốc vẫy vẫy tay, sau đó trong trong miệng kêu nhẹ một tiếng, nhất thời, sư thứu đang phủ phục trên mặt đất đôi cánh rung lên, thân thể thật lớn lượng vòng bay lên.
Nhìn thành trấn nhanh trong trở lên nhỏ bé, Tiêu Viêm nhẹ thở ra một hơi, ngẩn đầu ánh mắt mông lung nhìn lên bầu trời xanh thẳm, trong đầu chậm rãi hiện lên, dung nhan thanh nhã tinh xảo của một thiếu nữ, đang mỉm cười với hắn. Đây chính là thiếu nữ mà hai năm qua hắn ngày đêm nhung nhớ.