Hơi thở âm trầm thẩm thấu từ gốc Tử Linh thụ quỷ dị kia ra, làm cho những người chung quanh cửa trấn nhỏ có chút phát lạnh. Ở trong Hắc Giác vực, thanh danh gốc Tử Linh thụ này, cơ hồ đã đạt đến tình trạng làm cho người khác nghe đến đã sợ mất mật, rất nhiều người lăn lộn trong Hắc Giác vực hơi lâu một tí vĩnh viễn cũng không thể quên được một lần Hắc Giác vực cùng Già Nam học viện huyết chiến, nguyên nhân gây ra trường huyết chiến năm đó, đã không có nhiều người đi tìm hiểu lắm, mà họ chỉ biết, đó là sau trường huyết chiến kia, thi thể hai gã đấu vương cùng một gã đấu hoàng, vĩnh viễn bị treo lên gốc Tử Linh thụ này.
Phạm vi chung quanh Già Nam học viện, là một mảnh đất yên tĩnh, không màng thế sự, không cường giả Hắc Giác vực nào dám mang theo thần tình sát khí xông vào nhỏ, cho dù ngẫu nhiên có vài lần rối loạn, những kẻ gây rối, không đến một giờ sau đã trở thành một khối thi thể bị cắm trên Tử Linh thụ.
Suốt những năm này, ác danh Tử Linh thụ cơ hồ lan tràn đến toàn bộ Hắc Giác vực, bởi vậy, cho dù là đám cùng hung cực ác cũng rất ít kẻ có đảm lượng tiến vào. Đối với bọn hắn, đây là phần một địa a.
Đứng ở cửa trấn nhỏ, Tiêu Viêm hít sâu một hơi, đem hàn ý trong lòng đuổi ra, cũng không để ý đến đám người do dự không dám tiến vào trấn này nữa, cước bộ nhấc lên, bước vào trong "Hòa bình trấn" – nơi đại biểu cho nhập khẩu của Già Nam học viện.
Ngay lúc Tiêu Viêm đặt chân vào trong trấn, hắn nhận thấy được một đạo dao động kỳ dị quét qua người mình.
Không có quá mực để ý tới đạo dao động kỳ dị kia, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn ngã tư đường trấn nhỏ. Trên đường phố, có không ít người đi đường, hai bên đường phố xuất hiện các loại tiểu quán, một ít tiểu hài tử chạy qua chạy lại ở ngã tư đường đùa giỡn vui chơi. Một bầu không khí an tường hòa hợp này, cùng với Hắc Giác vực, cơ hồ là hai loại biểu hiện hoàn toàn bất đồng.
Ở ngã tư đường này, người đi đường tự nhiên cũng phát hiện ra Tiêu Viêm từ trấn môn đi vào, tuy trong mắt có một chút cảnh giác, bất quá cũng không có phản ứng hoảng sợ quá mức.
Ánh mắt đảo qua đường phố, Tiêu Viêm vừa muốn tiến lên, trong lòng bỗng nhiên vừa động, ngẩng đầu nhìn về hướng đỉnh của đống phòng ốc ở trấn nhỏ, lại nhìn thấy hơn mười cái bóng, như vượn như hầu mạnh mẽ xẹt qua, hướng về phía trấn môn.
Sau một lát, hơn mười đạo nhân ảnh thoáng hiện tại đại môn của trấn nhỏ, ánh mắt đảo qua đám người Tiêu Viêm, trong đó một gã trung niên nhân đầu lĩnh nhàn nhạt nói: "Phàm là người tiến vào Hòa Bình trấn, phải khai báo ra thân phận, danh tính, nếu không sẽ trực tiếp bị đuổi ra ngoài.
Ánh mắt lướt qua người mười đạo nhân ảnh, Tiêu Viêm phát hiện, ngoại trừ vị trung niên nhân đầu lĩnh kia ra, còn có hơn mười vị, nam có, nữ có, bất quá đều có chút còn trẻ, xem diện mạo cũng vào khoảng hai mươi đến hai ba.