Tiếng rống mang theo dao động kỳ dị, ở bên trong dãy núi cuồn cuộn lan nhanh ra khắp nơi. Một lúc sau mới dần dần tiêu tán, dãy núi vừa lâm vào im lặng mới dần dần khôi phục lại một chút sinh khí.
Phía trên vách núi, Tiêu Viêm bỗng nhiên che cổ lại, kịch liệt ho khan vài tiếng, sau đó dùng sức nuốt mấy khẩu nước miếng, cảm giác như hỏa thiêu nơi yết hầu kia mới dần dần suy yếu một chút.
"Đây là phản ứng bình thường, không cần quá mức lo lắng." Nhìn thấy biểu hiện của Tiêu Viêm, Dược Lão cười an ủi.
"Lão sư, ta kế thừa thành công sao?" Khuôn mặt Tiêu Viêm tuy có chút đỏ lên vì ho khan kịch liệt, nhưng vẫn mang theo một vẻ hưng phấn, vội vàng hỏi tới.
"Ân, xem ra quả thật là thành công chiếm được linh hồn kỳ dị long khí đáng sợ kia, Dược Lão cười nói, trong tiếng cười có chút vui mừng.
Nghe vậy, hưng phấn trên khuôn mặt Tiêu Viêm càng đậm, tuy rằng lúc này Âm Dương Huyền Long Đan không làm cho thực lực hắn lập tức tăng lên, bất quá cái gọi là long khí này lại làm cho hắn có thêm một loại thủ đoạn công kích nằm ngoài dự đoán của mọi người. Có thể tưởng tượng được, thứ này hẳn sẽ mang đến sự trợ giúp thật lớn cho Tiêu Viêm.
"Bất quá hiện tại người mới chỉ kế thừa thành công long khí trong Âm Dương Huyền Long Đan, nếu chỉ đơn thuần dựa vào nó mà phát ra loại sóng âm này, đối với yết hầu ngươi thương tổn quá lớn. Vạn nhất vô ý một chút, có thể trở thành câm điếc, tổn thất loại này quá lớn rồi." Dược Lão trầm ngâm nói.
"Cái gọi là long khí sóng âm này, cần phải có một loại sóng âm đấu kĩ cùng loại mới có thể sử dụng a" Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, nghe được lời khuyên của Dược Lão, hắn không khỏi cười khổ: "Loại đấu kĩ này, quá khó gặp đi, muốn đoạt được tới tay, thật không đơn giản như nói a."
"Chậm rãi a, năm đó thật rat a có một quyền sóng âm đấu kĩ huyền giai, nhưng bởi vì trải qua một ít biến cố, lại bị thất lạc, cho nên thứ này cũng chỉ có thể dựa vào chính ngươi tìm ra a." Dược Lão thở dài. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Nghe được lời của Dược Lão, Tiêu Viêm cũng chỉ có thể nhún vai. Xem ra muốn từ hắn lấy ra một quyền sóng âm đấu kĩ là không có hy vọng a.
Thuận tay lấy một bình nước từ bên trong nạp giới ra, hung hăng uống vào một ngụm. Uống xong, Tiêu Viêm bỗng nhiên thuận miệng hỏi: "Lão sư tựa hồ đối với Âm Dương Huyền Long Đan này rất hiểu biết a, đến cả làm sao để bức đạo long khí ẩn giấu kia từ trong đan dược ra cũng biết rõ."
Lời Tiêu Viêm vừa thốt ra, Dược Lão chợt lâm vào trầm mặc. Nhìn thấy cử chỉ của hắn, Tiêu Viêm cũng ngẩn ra, chợt nhớ tới trong đấu giá hội, phản ứng kịch liệt của Dược Lão khi lần đầu tiên nhìn thấy Âm Dương Huyền Long Đan kia, không khỏi có một chút xấu hổ.
Sau khi trầm mặc một hồi lâu, thanh âm nhàn nhạt của Dược Lão lại một lần nữa vang lên, chẳng qua những lời nói ra lại làm cho Tiêu Viêm có một chút kinh ngạc.
"Bởi vì phương thuốc của Âm Dương Huyền Long Đan kia là do ta tạo ra. Trên toàn đại lục này, có thể luyện chế ra nó cũng chỉ có hai người, một là ta, một là…" Nói đến đây, thanh âm Dược Lão lại nhiều hơn một chút bi thương.