Trong núi rừng rậm rạp, một đạo bóng đen đột nhiên vụt qua, ngẫu nhiên gặp phải những nhanh cây chĩa ra, lay động hắc bào một chút, lộ ra một khuôn mặt thanh tú tuổi trẻ, rõ ràng là kẻ đánh chết đám người Phạm Lăng kia, sau đó lấy được bảo vật chạy trốn – Tiêu Viêm.
Tựa như lo lắng lướt đi trên mặt đất sẽ để lại dấu chân, nên từ lúc Tiêu Viêm ly khai khỏi nơi đó, thân cây vẫn thiểm lược trên thân cây, cho dù ngẫu nhiên rơi xuống đất, hắn cũng thật cẩn thận đem dấu vết xóa đi.
Dù mượn rừng cây rậm rạp che dấu, trong lúc chạy trốn, Tiêu Viêm cũng cảm nhận được từng đợt sát ý âm hàn từ trên bầu trời vụt qua. Bất quá, cũng may có Dược Lão hỗ trợ ẩn nấp hơi thở, cho nên một đường liều mạng chạy trốn cũng không bị Phạm Lao đang đùng đùng nổi giận kia phát hiện, thật sự là vạn hạnh.
Suốt một đêm chạy trốn bán mạng, làm cho Tiêu Viêm chạy ra rất xa so với Hắc Ấn thành. Mà lúc này, cho dù Phạm Lao kia có khả năng thông thiên cũng không thể ở ngoài vài trăm dặm này mà tìm ra được Tiêu Viêm.
Trên một sườn dốc nhai nhỏ, một bóng đen bỗng nhiên từ trong rừng rậm b*n r*, sau đó vững vàng đứng trên một khối cự thạch. Bộ hắc bào trải qua cả ngày trốn chạy, thoáng có chút bẩn loạn, bàn tay xốc mũ choàng lên, hé lộ ra một khuôn mặt trẻ tuổi, đã khôi phục hoàn toàn lại tinh thần sau một đêm nghỉ ngơi.
Đứng ở bên cạnh vách núi, Tiêu Viêm hít một ngụm sâu không khí có chứa một chút sương sớm, một ít mỏi mệt còn sót lại rốt cục hoàn toàn tiêu tán. Ánh mắt nhìn con đường uốn lượn như giun bên dưới, khóe miệng không nhịn được gợn lên một chút, ngay sau đó hoàn toàn mở rộng, hóa thành một trận cười thống khoái, quanh quẩn thật lâu trên vách núi.
Làm hoàng tước, thu hoạch lúc này của Tiêu Viêm xa xa vượt qua hắn đoán trước. Nguyên bản chỉ muốn đoạt được tàn phá bản đồ kia thôi, cũng không nghĩ đến đám người Phạm Lăng còn chủ động dâng lên Âm Dương Huyền Long Đan cùng Tam Thiên Lôi Động cho hắn. Bậc kỳ bảo này, cho dù là bỏ vào bất cứ đâu trên Đấu Khí đại lục cũng có thể gợn lên một cơn sóng không nhỏ. Thế nhưng lại mang theo vài phần buồn cười lọt vào trong tay Tiêu Viêm. Loại bánh nướng từ trên trời rơi xuống này, làm cho Tiêu Viêm hiện tại còn có chút cảm giác như trong mơ.
Tiếng cười dần dần hạ xuống, bàn tay Tiêu Viêm nhoáng lên một cái, tàn phá bản đồ kia xuất hiện trong lòng bàn tay. Ngay sau đó bấm tay nhẹ vào nạp giới, một phần tàn phá bản đồ khác lấy được từ chỗ Hải Ba Đông hiện ra, bàn tay thật cẩn thận đem hai tấm bản đồ ghép lại. Tiêu Viêm không khỏi cười khẽ một tiếng, không nghĩ rằng mới chỉ vẻn vẹn ba năm, tàn phá bản đồ không biết phân tán nơi nào trên đại lục, cuối cùng lại xuất hiện trên tay mình, thật sự là quá may mắn.
"Hoàn hảo mảnh tàng bảo đồ đầu tiên ta đoạt được, bên trên có đồ án Tịnh Liên Yêu Hỏa. Nếu không, chỉ sợ ngay cả lão sư cũng không thể từ phần tàn phá bản đồ này liên tưởng đến dị hỏa bảng bài danh đệ tam – Tịnh Liên Yêu Hỏa kia nếu chúng ta không biết chi tiết đích xác của tàng bảo đồ. Cho dù mảnh tàn phá bảo đồ này đặt ở nơi khác, muốn đoạt lên cũng không giống như bây giờ, bị một đấu hoàng cường giả cùng với một thế lực vô cùng to lớn đuổi giết bởi trên mảnh tàng bảo đồ mới được đấu giá kia, không có bất cứ thông tin nào có thể liên tưởng đến cả, tất nhiên nó sẽ không có nhiều giá trị tranh đoạt lắm. Để cướp được mảnh bảo đồ này, với Tiêu Viêm cũng thực sự nguy hiểm, Tiêu Viêm không khỏi cảm thấy có chút may mắn.