Chợ đấu giá Hắc Ấn
Đứng ở đầu con phố đông đúc người qua lại, Tiêu Viêm ngẩn đầu nhìn chợ đấu giá khổng lồ trước mặt, trong miệng không khỏi phát ra một tiếng khâm phục. Lúc trước, khi thấy tổng hội đấu giá của gia tộc Mê Đặc Nhĩ ở đế đô của Gia Mã đế quốc, hắn còn vì quy mô của nó mà thấy hoảng hồn. Không nghĩ tới hôm nay tới Hắc Ấn thành mới biết được, chợ đấu giá của gia tộc Mễ Đặc Nhĩ so với chợ đấu giá Hắc Ấn này không khác gà so với phượng.
Nơi cửa chính của chợ đấu giá Hắc Ấn, mấy chục nam tử mặc hắc y sắc mặt lạnh lùng, hông đeo vũ khí sắc bén, ánh mặt bén nhọn như ưng không ngừng quét qua dòng người qua lại. Chỉ từ khí tức ngấm ngầm thoát ra từ trên người những nam tử này, không ngờ có đến năm người đạt đến đấu sư, những người còn lại đều đến đỉnh của đấu giả.
Tùy tùy tiện tiện chọn ra vài người giữ cửa đều đã là đấu sư cấp bậc, xem ra thật lực của "Bát Phiến Môn" cực kỳ mạnh mẽ. Ít nhất Mễ Đặc Nhĩ gia tộc không dám dùng đấu sư cường giả để canh cửa.
Quấn chặt hắc bào to lớn quanh người, Tiêu Viêm hơi cúi đầu, bóng tối của vành mũ che kín khuôn mặt. Tại Hắc Giác Vực, nơi vô cùng hỗn loạn này, hắn hoàn toàn không cho rằng tùy ý để lộ thân hình của mình là một quyết định khôn ngoan.
Theo dòng người, Tiêu Viêm chậm rãi tiến vào chợ đấu giá, không gian khổng lồ bên trong khiến hắn trong khoảnh khắc lại hơi có chút thất thần, lập tức ngay sau đó liền phục hồi lại, bước về phía đại sảnh ở trung tâm.
Trong chợ bán đấu giá này bốn phía có treo những màn ảnh cực lớn, danh sách những vật phẩm tham gia đấu giá cuộn dọc màn hình. Tiêm Viêm nhìn lướt qua một chút nhưng không phát hiện ra những thứ gì quá hiếm. Xem ra những kỳ vật kia vì để bảo trì tính thần bí nên không được trưng bày ra. Đương nhiên, một vài thế lực không nhỏ có thể thông qua một vài đường dây khác để thăm dò những bảo vật được giữ kín kia.
Ánh mắt sau khi quét qua một vòng dừng lại nơi cửa một phòng giám định bảo vật, Tiêu Viêu hơi ngần ngừ một chút rồi mới bước vào.
Bước vào nơi gọi là giám định này, Tiêu Viêm ngạc nhiên phát hiện, trong gian phòng không nhỏ này lại được chia thành hơn trăm mật thất. Chắc là để bảo vật không bị bại lộ nên mới xây thành như vậy.
Tiêu Viêm vừa bước vào phòng giám định bảo vật liền có một thị nữ ăn mặc cực kỳ nóng bỏng bước tới, âm thanh nũng nịu "Tiên sinh, ngài lại giám định? Hay là định giá để bán?"