Từ Thiên Dược Phường đi ra, ngửa đầu nhìn lên không trung vẻ mặt Tiêu Viêm có phần âm trầm, thở ra một hơi thật dài, từ giờ trở đi. Gã chính thức trở thành nghèo rớt mồng tơi a, bốn loại dược liệu để luyện chế Tam văn Thanh linh đan, không chỉ lấy toàn bộ mười ba vạn kim tệ trên người gã tiêu hao hầu như hết sạch. Hơn nữa cuối cùng còn xuất ra trọn ba bình – gồm hai mươi bảy viên Hồi khí đan, mới thuận lợi đem mớ dược liệu này từ vẻ mặt kinh ngạc của người bán hàng mà đoạt tới tay gã. Nên biết rằng, dựa theo giá thị trường, một viên Hồi khí đan có thể mua vào nhiều lắm chỉ có năm ngàn kim tệ một quả, mà bán tổng cộng hai mươi bảy viên. Cho dù bỏ đi con số lẻ, vậy cũng phải thiếu hơn hàng chục ngàn...
"Bần cùng sinh đạo tặc a! Hy vọng đừng có thất bại, bằng không thì. E là chỉ có thể đem bán tử tinh nguyên thôi." Tiêu Viêm cười khổ một tiếng, mặc dù đã mua được bốn loại dược liệu để luyện chế Tam văn Thanh linh đan, nhưng với thực lực hiện tại của gã, vốn không có khả năng đạt tới xác xuất thành công một trăm phần trăm. Thậm chí, nếu giữa bốn lần, có hai lần luyện chế thành công, vậy bấy giờ buôn bán cũng có thể kiếm được một khoản tiền rồi. Nhưng mấu chốt là gã căn bản không dám khẳng định mình có thể giữ nguyên xác xuất thành công như vậy a, xưa kia tại Luyện dược sư đại hội ở Gia Mã Đế quốc, nếu không nhờ một chút may mắn. E rằng gã còn luyện chế không được loại Tam văn Thanh linh đan cao giai kia rồi, song ai có thể dám khẳng định, cái loại vận may này. Sẽ luôn luôn kết bạn ở bên người mình mãi chứ?
Quay đầu liếc nhìn tấm biển dược phường một cái. Tiêu Viêm nghiến răng nghiến lợi sau khi mắng một câu "Hắc đ**m!" nữa. Gã mới phất tay áo tiến lên nhai đạo, bắt đầu tìm kiếm một chỗ yên ổn có thể tạo điều kiện cho gã luyện đan.
Theo một hướng nhai đạo thong thả đi gần hơn mười phút sau. Tiêu Viêm dừng bước ở bên ngoài một quán trọ, sau một thoáng nghi hoặc, gã liền đi vào bên trong.
Trong một căn phòng nhỏ yên tĩnh. Tiêu Viêm mang mớ dược liệu mua lúc nãy đặt ở trên bàn, vừa lấy ra gã vừa thấp giọng nói: "May mắn thay vừa rồi Đa Mã đưa thù lao thì ta không có cự tuyệt mà thu lấy, bằng không bây giờ ngay cả tiền trọ phòng cũng không có mà trả. Việc này. Chậc chậc! Quả thật là mất mặt."
Đem hết mớ dược liệu ra đây. Tiêu Viêm lại lấy một cỗ dược đỉnh cũng xem là rất cao cấp ra, làm xong hết thảy gã phủi tay, cười khổ nói: "Cứ xem như một phen rèn luyện cho thạo tay nghề đi nhỉ."
Thủ chỉ bắn nhẹ ra, một tia Thanh sắc Hỏa diễm từ đầu ngón tay lại hiện ra, hỏa diễm rất nhanh bị bắn vào trong miệng dược đỉnh. Nhất thời, thanh sắc Hỏa diễm hóa thành hỏa diễm rần rần, bùng cháy lên ở trong dược đỉnh.
Nhìn Thanh sắc Hỏa diễm bốc dựng lên. Tiêu Viêm hít vào một hơi, đem mọi cảm xúc trong lòng kiềm chế xuống, tiếp đó thủ chỉ thon dài của gã dùng thủ pháp phi hoa trích diệp, như thiểm điện lướt qua ở trên bàn, một gốc dược liệu vẽ lên thành một đường cong bị ném vào trong dược đỉnh, trong khoảnh khắc. Liền hóa thành bột phấn.
Trong căn phòng yên lặng Thanh sắc Hỏa diễm ở trong dược đỉnh nhảy múa lay động, bóng hoa lửa ở trên tường, nhe nanh múa vuốt, rất có thanh thế.
Gốc dược liệu đó bị ném vào trong dược đỉnh, đủ loại dược phấn sáng bóng khác nhau, chậm rãi hội tụ, sau đó do được hỏa diễm nóng rực tra khảo nó bắt đầu xuất hiện xu thế dung hợp.