Ghé vào trong bụi cỏ, bốn phía cuồng phong gào thét rung động, trong bóng tối Tiêu Viêm không dám di động nửa điểm thân thể, sợ ẩn núp trong bóng tối kia, thần bí nhân còn chưa đi xa, bỗng nhiên bạo nộ lên giết người.
Trong bóng tối, không có khái niệm về thời gian, ngay tạị khi Tiêu Viêm trong lòng thoáng nổi lên một tia bồn chồn buồn bực, một luồng mỏng manh dương quang bỗng nhiên chiếu xạ vào, cảnh tượng truớc mặt liền giống như một quả trứng nứt vỏ nhẹ nhàng vỡ tan ra, ánh dương quang ấm áp xua tan đi màn đêm hắc ám.
Ánh mặt trời vừa xuất hiện, từng luồng dương quang bắt đầu chiếu vào, cuồng phong đang bạo động cũng chậm rãi yếu bớt, cho đến cuối cùng tiêu tán.
Nhìn ánh sáng phát ra trên bầu trời, Tiêu Viêm lúc này mới thở ra nhẹ nhõm một hơi, thật cẩn thận bò người lên, ánh mắt quét một vòng chung quanh, chợt ở ngoài xa mấy trăm thước nhóm nguời của thương đội đang chỉnh đốn lại hàng hoá, lập tức vội vàng cất bước tiến lại gần.
Ngay khi Tiêu Viêm tới gần thương đội, đã thấy Đa Mã trên khuôn mặt không dấu nổi vẻ mừng rỡ.
"Dược Nham tiên sinh, ngươi không sao chứ? Vừa rồi không thấy ngươi đâu cả làm ta vô cùng lo lắng." Đa Mã bước nhanh đón chào, thở một hơi cả giận nói.
"Không có việc gì, vừa rồi vô ý bị cuồng phong quét đi một đoạn." Nhìn thấy vẻ mừng rỡ trên khuôn mặt Đa Mã, Tiêu Viêm mỉm cười lắc lắc đầu, tuy rằng mập mạp này bởi vì thực lực của hắn mới lo âu như vậy, nhưng ít nhất so vớí đám người trong Hắc Giác vực, hắn tính ra cũng là một người có tâm.
"Bị quét đi sao? Dược Nham tiên sinh thật đúng còn may mắn, nếu đổi là vận xấu đến, tất đã bị cuốn vòng quanh bình nguyên."Đa Mã tỏ vẻ nhận được cảm giác may mắn cười nói tiếp:"Dược Nham tiên sinh truớc hết cứ tiến lên xe ngựa, ta sửa sang lại một chút hàng hóa bị thổi tán, sau đó sẽ tiếp tục khởi hành."
Gật gật đầu, Tiêu Viêm đưa mắt nhìn đám người của thương đội đang chỉnh đốn hàng hoá, cũng không nói gì thêm, chui vào bên trong xe ngựa sau đó khoanh chân ngồi, trong lòng thật dài thở ra một hơi, đôi mắt hơi nhắm lại, một chút rung động vẫn như cũ còn sót lại, trong lòng lẩm bẩm nói:" Đó là thực lực của Hồn điện sao? Quả nhiên đáng sợ."
"Ân cũng không là hoàn toàn như ngươi chứng kiến. Ta lần trước có nói qua, "Hồn điện" có thủ đoạn chuyên môn đối phó với linh hồn thể. Hơn nữa linh hồn thể cũng không thể sử dụng đấu khí. Một một số người có được kì hoả, đem ngọn lửa đó biến thành bản mạng của linh hồn thể. Lúc trước gặp nguời của "Hồn điện". Ta đã bằng vào Cốt linh lãnh hỏa mới có thể thuận lợi đào thoát. Nếu không mà nói, chỉ sợ kết cục cũng chẳng khác gì với tên mà ngươi vừa rồi chứng kiến". Dược lão âm thanh thoáng run rẩy vang lên.
"Bọn chúng sử dụng phương thức công kích cảm giác tựa hồ như đấu kĩ. Có thể cũng thuộc phạm trù đấu khí?" Nhớ tới đạo quỉ dị hắc xích kia. Tiêu Viêm thoáng có chút ngập ngừng nói. Bởi hắn cũng biết. Linh hồn thể tuy rằng không thể sử dụng đấu khí nhưng đồng dạng đấu khí cũng có chút tương đối hơi mất tác dụng đối với bọn họ. Nhưng vừa rồi nhìn thấy đạo hắc xích kia quấn lên linh hồn thể màu đỏ, giống như lửa nóng gặp khối băng. Phản ứng kịch liệt làm người ta líu lưỡi.