Trên bình nguyên tối đen rộng lớn, một đoàn xe bị phủ trên mình lớp bụi vàng vội vã lướt đi trên đường, cuối cùng biến mất trong tầm mắt.
Bên trong xe có chút xóc nảy, Tiêu Viêm đang khoanh chân ngồi, ở trước mặt hắn chính là vị chủ sự thương đội Đa Mã, nhóm hộ vệ của thương đội này cũng quả thực giống như hắn nhận xét cũng không phải là rất mạnh, trong đó người mạnh nhất thực lực cũng chẳng qua chỉ khoảng độ ngũ tinh đấu sư. Đương nhiên kẻ nọ vì có thực lực như vậy nên vốn là được Đa Mã cam kết thuê làm hộ vệ lâu dài, mà bọn chúng đối với Tiêu Viêm tự nhiên gia nhập ngang xương có chút không hài lòng cho lắm, bất quá trong một lần trên đường đi bị Tiêu Viêm "không cẩn thận" một chưởng bắn cho văng ra sau xe ngựa hắn mới trở nên an phận hơn rất nhiều. Hơn nữa cũng bởi vì một chưởng kia, Đa Mã đối với Tiêu Viêm đã nhiệt tình lại càng trở nên tha thiết hơn rất nhiều, thế cho nên sau đó thậm chí còn trực tiếp mời hắn ngồi cùng xe ngựa đặc biệt khoản đãi, dù sao tại loại địa phương luôn bị đám cướp nguy hiểm rình rập này trong đoàn có thêm một gã cường giả tọa trấn mà nói quả thật rõ ràng khiến cho kẻ làm quản sự như hắn an tâm hơn không ít.
Lúc này Đa Mã đang lấy ra một bức bản đồ đã hơi ố vàng từ trong lòng, chậm rãi mở ra ở trên bàn phía trước mặt, ngón tay chỉ vào một điểm đỏ, cười tủm tỉm nói:"Nơi này là điểm đến của chúng ta, Hắc Ấn thành, dựa theo tốc độ này hẳn là có thể tới nơi vào buổi chiều ngày mai.".
Tiêu Viêm ánh mắt gắt gao chăm chú vào bản đồ ố vàng nọ, ánh mắt tại điểm nhỏ Hắc Ấn thành kia dừng lại một chút, sau đó rà theo một lộ tuyến định trước chậm rãi tìm lên, cuối cùng nhận thấy một vị trí được đánh dấu bởi một ngôi sao màu xanh nước biển.
"Nơi này hẳn là Già Nam học viện a?" Ánh mắt liếc liếc ngôi sao kia, Tiêu Viêm khuôn mặt điềm nhiên tùy ý hỏi.
"Ân, đó chính là Già Nam học viện nổi tiếng trên toàn đấu khí đại lục, nữ nhi của ta chính là ở trong đó đó, ha ha." Đa Mã gật gật đầu, nhắc tới nữ nhi của mình khiến khuôn mặt mập mạp của hắn toát lên chút tự hào.
Tiêu Viêm lặng lẽ gật đầu, đem cái lộ tuyến kia cẩn thận ghi tạc trong lòng, sau đó ánh mắt lại lần nữa quét về phía một khu vực màu đen bên ngoài Già Nam học viện. Khu vực màu đen này trên bản đồ bị chia thành nhiều khối lớn nhỏ không đồng nhất.
"Hiện tại "Hắc Giác vực" trên cơ bản đã bị một ít thế lực mạnh chia chác xong, tuy rằng hiện tại vẫn như trước kia vì tranh đoạt địa bàn mà không ngừng chém giết lẫn nhau, nhưng trong một thời gian ngắn sắp tới biến hóa hẳn là không lớn." Nhìn theo ánh mắt Tiêu Viêm, thân là thương nhân Đa Mã tự nhiên là hiểu được một ít nghi hoặc của hắn. Tuy rằng Đa Mã cũng có thể lờ mờ đoán được Tiêu Viêm hẳn là là mới tiến vào Hắc Giác vực không lâu, nhưng hắn lại là khôn khéo không nói ra chút nào, ngược lại chỉ mỉm cười giải thích nói.
"Chúng ta sở dĩ muốn đi "Hắc Ấn thành" bởi bì đó là thuộc quản hạt của "Bát Phiến môn". "Bát Phiến môn" này là thế lực có uy tín lâu đời trong Hắc Giác vực, thực lực rất mạnh, nghe nói thủ lĩnh Viên Y của bọn họ, thực lực có thể xếp vào mười cao thủ đứng đầu Hắc bảng trong Hắc Giác vực, mà lần đại hội bán đấu giá này tại Hắc Ấn thành lại do "Bát Phiến môn" bọn họ chủ trì." Đa Mã ngón tay rê vòng tròn quanh Hắc Ấn thành, cười nói.