Mênh mông vô bờ bình nguyên,phóng nhãn nhìn lại chỉ thấy một màu đen đơn điệu. Trên bầu trời hôn ám, không khí trên bình nguyên như có một cỗ áp lực làm cho tâm tình người ta phát buồn bực. Tại cái địa phương quỉ dị này, khó trách phát sinh ra những quy tắc hỗn loạn.
Trên bình nguyên yên tĩnh. Một đạo hắc sắc thân ảnh như xạ tiễn từ xa bắn đến. Bóng đen lướt đến với tốc độ cực kỳ mau lẹ tựa thuấn di. Mỗi một lần đặt chân đều kèm theo những tiếng sấm nổ rền vang, tạo ra ba động lan toả khuếch tán ra không gian trên mảnh bình nguyên. Thoáng chớp mắt đã khuất dạng.
Đang lướt đi với tốc độ cao. Bóng người bỗng hơi ngước đầu nhìn lên, lộ ra khuôn mặt thanh tú còn rất trẻ. Chính là Tiêu Viêm đã phong trần bôn ba từ ngoài ngàn dặm. Lúc này hắn đang cau mày nhìn dải bình nguyên trống trải thấp giọng lẩm bẩm nói:" Địa phương chết tiệt này thật sự là làm cho người ta cảm giác áp lực. Bất quá vì cái gì tiến vào bình nguyên lâu như vậy cũng không nhìn thấy nửa bóng nhân ảnh?".
"Cứ tiếp tục tiến về phía trước. Ta nghĩ Hải Ba Đông cũng chưa từng tới nơi này. Bởi vậy bản đồ mà hắn trao cho ngưoi cũng không có đích xác lộ tuyến của Hắc vực đại bình nguyên. Hiện tại chỉ có thể ghé qua một vài thị trấn nhỏ trên đuờng. Sau đó tìm mua cho được bản đồ chi tiết về nơi này." Dược lão cũng không quá xác định nói. Dược lão đúng là cũng không quá quen thuộc khu vực này. Chỉ là nghe nói qua một chút mà thôi.
Gật gật đầu. Tiêu Viêm tiếp tục chớp động thân hình lướt về phía trước.
"Đúng rồi. Tiểu tử. Nhắc nhở ngươi một chút. Tại Hắc Giác vực này. Không nên có quá nhiều tấm lòng từ bi. Phàm đã tiến vào trong này, coi như là ngươi đã bị cuốn vào một cuộc chơi. Sẽ không hề có nửa điểm ưu đãi dành cho nguơi. Ngược lại nó có thể kéo ngươi xuống tận bùn lầy!" Dược lão bỗng nhiên lại lần nữa cất tiếng nhắc nhở.
"Giết gà doạ khỉ. Biện pháp này là hữu hiệu nhất.".Tiêu Viêm thản nhiên cười, nói:"Lão sư, đệ tử cũng không phải là người có tấm lòng tốt lành gì. Không phải là cái gì gì lấy từ bi làm thánh nhân. Cái loại trách nhiệm vĩ đại cứu vớt thiên hạ thoát cực khổ cũng không có tới phiên ta đi làm, đệ tử chỉ muốn bản thân cường đại hơn để bảo hộ chính mình và những người thân, còn với người ngoài ta cũng không tư cách quản.".
"Đó chính là tính cách tốt nhất để có thể ở trong Hắc Giác vực sinh tồn" Nghe Tiêu Viêm nói, dược lão liền cười cười thở dài nhẹ nhõm một hơi. Lão cũng hy vọng đệ tử của mình không phải là cái loại thánh nhân luôn luôn mềm lòng từ bi. Bởi vì lão biết. Nguời như vậy. Là tuyệt đối không thể sống lâu.
Nhẹ thở một hơi Tiêu Viêm lại lần nữa tiếp tục lướt nhanh về phía truớc. Gần nửa giờ sau. Trong tầm mắt rốt cục mơ hồ xuất hiện một cái tiểu hắc điểm càng lúc càng rõ ràng. Tiểu hắc điểm trong tầm mắt dần dần mở rộng cùng với xung quanh nhiều lều trại với đủ mọi màu sắc. Nguyên lai là một bộ lạc nho nhỏ.
Nghe mơ hồ có tiếng người truyền ra từ trong đám lều trại. Tiêu Viêm trong lòng thở ra nhẹ nhõm một hơi. Bàn chân điểm nhẹ trên mặt đất, thân hình như một tia chớp đen lướt về phía đám lều trại.
Khoảng hai-ba phần chung sau bộ lạc rốt cục hoàn toàn xuất hiện truớc mặt, Tiêu Viêm từ từ thu hồi thân ảnh. Sau đó chậm rãi đi tới truớc đại môn của tiểu bộ lạc. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL