Già Nam Học viện, cái học viện cổ kính này tọa lạc tại vị trí trung tâm của đại lục. Trải qua hàng trăm ngàn năm nay, rất nhiều cường giả từ nơi này đi ra. Bất cứ lúc nào - bất cứ ở đâu trên đại lục đều có được uy danh hiển hách, hơn nữa danh chấn một phương.
Già Nam Học viện, nơi này cái đáng sợ nhất chẳng phải nó có bao nhiêu lực lượng hùng hậu Giáo thụ (1), mà chính là hàng ngàn hàng vạn cường giả mà học viện đã sản sinh ra. Nếu như một ngày nào đó Già Nam Học viện lâm vào nguy cơ bị hủy diệt, nếu đem những cường giả phía bên ngoài đó mà triệu tập về học viện, khó mà tưởng tượng ra, cổ lực lượng này hợp lại, kh*ng b* đến cỡ nào a.
Mặc dù ở trên đại lục loại học viện như vậy cơ hồ khó mà đếm hết được, nhưng danh tiếng của Già Nam Học viện. Tự cổ chí kim (2) chưa từng bị vượt qua, từ đó có thể thấy rằng, học viện lượn lờ khí tức cổ kính này, căn nguyên nội lực của nó đến tột cùng vững chắc ở cấp độ như thế nào.
Trên đại lục, bất kể chủng tộc nào, rất nhiều người đều lấy mục tiêu có thể đi vào học viện cổ kính này, rồi sẽ dẫn tới con đường vinh quang. Chỉ tiếc là, điều kiện chiêu sinh của học viện gần như khắc nghiệt, khiến cho rất nhiều người đều cảm thấy lực bất tòng tâm.
Già Nam Học viện, phía sau là những đỉnh núi cao cây cối xanh tươi. Một thiếu nữ trên người mặc một bộ quần áo màu xanh nhạt, duyên dáng yêu kiều, nơi vòng eo nhỏ nhắn, một cái thắt lưng bản nhỏ màu tím, thắt lại ngang vòng eo, vẻ bề ngoài cực kỳ dụ nhân.
Nàng quay mặt hướng về làn sương trắng mênh mông sau đỉnh núi, những sợi tóc mềm mại chạy dài xuống đôi bờ vai, mãi cho đến tận vòng eo mảnh mai ấy, mới thôi kéo dài.
Thiếu nữ khoanh tay đứng thẳng, dáng người thon thả ở dưới làn sương trắng mờ ảo, hệt như đóa sen trắng nở rộ tại hồng trần thế tục, thoát tục mà lại đủ cả linh khí.
Nữ tử này đây, giống như được thiên địa linh khí tập chung thai nghén ra vậy, nhan sắc mỹ miều có thể khiến cho người ta phải bàng hoàng ngơ ngẩn mê mẫn tâm thần (3).
"Đinh đinh!"
Đột nhiên. Tiếng chuông thanh thúy nhưng linh hoạt kỳ ảo, vang lên trên đỉnh núi yên tĩnh. Nếu nhìn thật kỹ, thì ra ở trên cổ tay trắng nõn của Thanh Y thiếu nữ, đeo hai cái chuông thật nhỏ màu xanh biếc.
Cùng với tiếng chuông nhẹ - vang lên, ở phía sau thiếu nữ một cái bóng mờ bỗng nhiên nhuyễn động (4) một hồi. Cái bóng già nua chợt hiện ra. Lão già hướng về thiếu nữ cung kính khom lưng, mĩm cười nói: "Tiểu thư."
"Lăng lão! Cuối cùng ngươi trở về rồi a." Thiếu nữ chậm rãi xoay người lại, khuôn mặt xinh đẹp siêu phàm thoát tục nở nụ cười thanh nhã, nụ cười làm trăm hoa thất sắc, mọi sắc màu trong khu rừng, cũng dường như hoàn toàn ngưng tụ ở trên người nàng. Khiến cho ánh mắt người ta, khó mà dời đi được.
"Ha hả! Không có cách nào a. Tiểu thư đã giao nhiệm vụ, nếu như lão đầu ta không có hoàn thành xong mà chạy về, há chẳng phải sẽ bị tiểu thư oán trách đến chết sao?" Lão già ngẩng đầu lên, cười nói. Khuôn mặt già ấy rõ ràng ngày đó ở Vân Lam Tông, từng xuất thủ giúp Tiêu Viêm một tay. Lăng Ảnh!
Thiếu nữ hé miệng cười tủm tỉm. Hình bóng gã thiếu niên hiện lên trong tâm trí khiến nỗi nhớ ở trong lòng nàng da diết, thanh âm trở nên dịu dàng rất nhiều. Nàng liếc nhìn Lăng Ảnh một cái, hai má chợt ửng hồng e thẹn nhất định sẽ làm toàn bộ Già Nam Học viện rơi vào điên cuồng mất. Ôn nhu nói: "Lăng lão. Hắn thế nào rồi ạ?"
"Ý của tiểu thư muốn nói là Tiêu Viêm thiếu gia sao?" Lăng Ảnh biết rất rõ lại cố tình vòng vo một câu, nhìn thấy thiếu nữ trên đôi má càng thêm ửng đỏ, lão nhịn không được cười lớn một tiếng, có thể khiến cho tiểu thư khí chất thanh nhã như đóa hoa sen thoát tục trở lại thành một nữ hài bình thường, dường như cái gã Tiểu gia hỏa tên là Tiêu Viêm này thật là có phúc khí và ma lực a.
"Tại trước khi ta rời đi. Tiêu Viêm thiếu gia vẫn không gặp trở ngại gì, mà ước hẹn ba năm của hắn và Nạp Lan Yên Nhiên, cũng không ngoài dự kiến bởi vì hắn thắng lợi mà kết thúc, nhưng mà..." Lăng Ảnh hơi rề rà một chút, vẫn là đem sự việc phát sinh ở trên Vân Lam Tông lúc ấy, kể lại kỹ càng tỉ mỉ. Ở trong đó, đương nhiên bao gồm cả Vân Sơn xuất thủ, cùng với quá trình Tiêu Viêm trải qua một phen thoát hiểm khỏi chốn ấy thật là kinh tâm động phách.
"Ha hả! May mắn thay, tuy nhiên thủ đoạn sâu xa của Tiêu Viêm thiếu gia vượt quá dự đoán của ta, mặc dù Vân Sơn xuất hiện phá vỡ kế hoạch của hắn, chính là hắn bức bách Mỹ đỗ toa nữ vương đến, làm cho Vân Sơn khiếp sợ không dám ra tay, cuối cùng lại chẳng bị ngăn cản mà rời khỏi vân lam sơn." Lăng Ảnh liền nói thêm vào.
"Mỹ đỗ toa nữ vương? Hi hi! Tiêu Viêm ca ca rất khá a, ngay cả loại Đấu tông cường giả này lại có thể triệu tập đến." Ngón tay thon dài vuốt mấy sợi tóc mai lòa xòa trước trán, trong đôi mắt trong sáng của thiếu nữ chợt hiện lên một chút ngạc nhiên, chợt cười nhạt, nhẹ giọng nói: "Vân Lam Tông đầu óc bảo thủ (5), cố sống cố chết để giữ lấy Gia Mã Đế quốc, từ thời Vân Phá Thiên trở về sau, thì không có sinh ra một hậu bối nào kinh tài tuyệt diễm (6) nữa, nếu cứ như vậy mãi, trước sau gì cũng bị kẻ khác thay thế thôi."