"Trấn quỷ quan" Cổng thành phía Đông, có một tên thanh niên vận áo bào màu xám đang chầm chậm đi ra, dừng lại ở bên ngoài con sông hào hộ thành, gã nhìn dãy núi trùng trùng điệp điệp ở phía xa xa, sau đó quay đầu hướng về một tòa thành tận cùng nơi biên cảnh Gia Mã Đế quốc, từ nơi này đi ra phía bên ngoài, đó mới chân chính là trời cao biển rộng để gã như cánh chim thỏa sức vẫy vùng. Thế giới bên ngoài, tất nhiên so với Đế quốc này lại càng thêm tuyệt vời.
Hít sâu một hơi, gã rốt cục chẳng còn gì để lưu luyến, sải bước hướng về nơi xa xăm ấy mà bước đi, hình bóng cao gầy, thong thả biến mất ở tận cuối con đường thênh thang rộng lớn.
Vào lúc gã thanh niên áo xám biến mất khoảng nữa giờ sau, trên bầu trời "Trấn quỷ quan", bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều hắc khí quỷ dị khuếch tán ra, những hắc khí này lượn lờ ở trên bầu trời, nó như một loại có linh tính trí tuệ, lại hệt như quỷ mị. Nguồn: https://webtruyenchu.com
Hắc khí ở "Trấn quỷ quan" trước hướng đi của Tiêu Viêm, ở trên không trung sau một hồi lưỡng lự tranh đấu, bỗng nhiên hướng về địa phương Tiêu Viêm vừa ly khai ấy, lay động theo chiều gió mà lướt đi, nơi dọc đường lướt qua, lưu lại một vệt màu đen như ẩn như hiện.
Trong mảnh rừng xanh ngát bên trên con đường thênh thang rộng lớn, im lặng yên tĩnh không một tiếng động, chỉ có tiếng chim chóc ở trên nhành cây ríu ra ríu rít, làm cho đoạn đường dài mênh mông ấy, lại tăng thêm một ít sinh khí.
"Sư phụ! Ngài mới vừa rồi bị sao thế ạ?" Im lặng đi một hồi lâu. Tiêu Viêm rốt cục nhịn không được nghi hoặc ở trong lòng, thấp giọng hỏi một câu.
Gã buộc miệng hỏi chừng hai phút sau, mới có một tiếng thở dài trầm thấp vang lên. Dược Lão cười khổ lẩm bẩm nói: "Ài, không nghĩ tới ở vùng phụ cận Gia Mã Đế quốc, cũng có sự tồn tại của đám gia hỏa này, bọn chúng rất ít khi tới nơi này a, vì sao bây giờ lại đến nhỉ?"
Tiếng lẩm nhẩm trầm thấp của Dược Lão khiến trong đầu Tiêu Viêm hoàn toàn mờ mịt, gã liền dè dặt hỏi: "Sư phụ nói 'đám gia hỏa gì đó ' là ai thế ạ?"
Nghe được câu hỏi của Tiêu Viêm. Dược Lão lại rơi vào trạng thái trầm mặc, nhìn thấy bộ dáng Dược Lão như vậy, gã ngẩn mặt ra, cũng không có tiếp tục truy hỏi, xếch ngược đôi mày kiếm, tiếp tục theo chỉ dẫn nơi bản đồ. Lúc này thuận lợi như ý một đường đi đến 'Hắc giác vực' kia, nhưng mà trong lòng gã lại dâng lên một chút bất an.
"Tiểu gia hỏa! Có chuyện này. Vốn định đợi đến lúc ngươi trở thành cường giả, thì sẽ nói cho ngươi biết. Nhưng hôm nay không ngờ chúng lại tìm ra được vết tích của ta, nguyên bản kế hoạch của ta cũng là bị phá vỡ, quả nhiên đúng như ta suy đoán. Ta đây chỉ có thể nói cho ngươi biết trước thời hạn vậy." Dược Lão trầm mặc rất lâu, bỗng nhiên mở miệng nói: "Bất quá ta phải nhắc nhở ngươi trước một chuyện, phía sau chuyện này thật sự dính dáng đến thế lực cực lớn. Khác xa cái loại Tông phái Vân Lam Tông có thể so sánh với nó được. Thậm chí, ngay cả ta cũng thấy cực kỳ khó giải quyết. Ngươi, bây giờ xác định vẫn còn muốn biết hay không?"
Tiêu Viêm bàn tay không kiểm soát được run lẩy bẩy, cổ họng chậm rãi chuyển động lên xuống nuốt vào một ngụm nước bọt, gã nhịp bước đi đi lại lại, cũng là từ từ dừng lại. Yên lặng đứng im một chỗ, gã có loại linh cảm, những chuyện Dược Lão kể tiếp theo, e rằng sẽ khiến cái loại tâm tình điềm tĩnh không vội vàng không chậm trễ thường ngày của gã, trong nháy mắt sẽ mất đi hẳn.