Nơi cửa thành.Dòng người ùn ùn xúm lại. Từng đạo ánh mắt hỗn loạn ẩn chứa một chút chờ đợi cùng tò mò nhìn chăm chú vào hai người. Trong khoảng thời gian này, cơ hồ tất cả mọi người ở Gia Mã đế quốc đều biết đến danh tiếng của Tiêu Viêm. Đối với nhân vật truyền kỳ dám can đảm lấy lực lượng bản thân chống lại toàn bộ Vân Lam Tông. Sự việc này người nào cũng được nghe đi nghe lại nhiều lần. Mà hiện giờ may mắn chính mắt nhìn thấy hắn xuất thủ. Lập tức đều háo hức chờ mong. Bọn họ thực muốn biết. Tin tức lưu truyền ồn ào rầm rộ kia. Đến tột cùng có phải là thật hay không? Thanh niên còn quá trẻ tuổi này. Thật sự là có thể đánh chết được loại cường giả thực lực đấu vương cấp bậc hay không?
Mộc Thiết hai tay khoanh trước ngực. Im lặng sừng sững như một pho hắc tháp đúc từ sắt thép. Không giận mà uy, từ trên người tản mát ra một cỗ khí thế áp bách làm da đầu người ta phát run. Nhìn hắn lơ đãng mà phát ra khí thế kinh người như vậy. Kỳ thật lực rõ ràng vượt qua xa Mông Lực. Tiêu Viêm đoán. Vị này trung niên đại hán này chỉ sợ đã đạt tới đỉnh phong đấu linh cấp bậc, lấy tuổi của hắn. Cho dù tu luyện thiên phú không tồi cũng phải làm cho người ta táp lưỡi. Đương nhiên. Bên trong, hẳn là không thể thiếu nguyên nhân do hàng năm huyết chiến sa trường. Chiến trường sinh tử chiến đấu thủy chung đều thôi thúc người ta phát triển một cách nhanh chóng.
Lúc này Mộc Thiết cũng nhìn chăm chú cự đại huyền trọng thước trong tay Tiêu Viêm. Thanh vũ khí đặc thù này hiện giờ cơ hồ thành dấu hiệu riêng của đám thanh niên. Bởi vì hiện tại, ở Gia Mã Đế Quốc đã có không ít những người trẻ tuổi đều bắt đầu lưu hành sử dụng loại vũ khí tương tự như thế này. Đương nhiên. Lấy ánh mắt của Mộc Thiết tự nhiên sẽ không cho rằng. Mấy cái thanh hắc thước giả hiệu của đám thanh niên có thể so sánh cùng với thanh hắc thước cổ quái của Tiêu Viêm. Bởi vì. Vừa rồi hắc thước vừa xuất hiện. Mộc Thiết rõ ràng cảm ứng được thân thế của Tiêu Viêm thoáng trầm xuống một chút. Hiển nhiên. Sức nặng nặng của thanh hắc thước kia. Không thể khinh thường.
"Nếu Mông Lực phó thống lĩnh định tự mình ra tay. Ta là thủ lĩnh cao nhất hiện tại của Trấn Quỷ quan, các ngươi ở địa bàn của ta tỷ thí tự nhiên cũng cần phải tuân theo một vài quy của của ở đây " Liếc mắt một cái nhìn Mông Lực đang từ trong nạp giới rút ra một thanh Hồng sắc đại đao. Mộc Thiết cười cười, bàn chân mạnh mẽ chấn lên mặt đất. Nhất thời. Làm mặt đất phía dưới chân hắn xuất hiện hai đường vết nứt lan tràn vòng ra. Cuối cùng rất nhanh hình thành một vòng tròn lớn hoàn hảo bao tròn hai người Mông Lực Tiêu Viêm,nói:
"Các vị thực lực không kém, ta sợ sẽ làm cho xung quanh đây gặp phải tổn thất, e rằng rất phiền phức. Dù sao tu sửa lại bất cứ cái gì cũng cần phải được cấp trên duyệt qua kinh phí. Cho nên cứ lấy cái vòng tròn này làm giới hạn. Ai bị bức ra khỏi vòng,người đó coi như thua. Bất quá trước đó nhắc nhở chút ít. Đây không phải là cái gì sinh tử đại chiến. Cho nên cũng không tất yếu phải đánh đến ngươi chết ta sống. Nói cách khác, chẳng may Mông Lực phó thống lĩnh bất hạnh bị Tiêu Viêm phế đi. Ta trong khoảng thời gian ngắn biết đi đâu tìm một vị phó thống khác cơ cứ? Ha ha."
Nghe tiếng cười trào phúng của Mộc Thiết. Mông Lực khóe miệng hơi hơi run rẩy. Hắn cũng biết. Ở Trấn Quỷ quan. Mộc Thiết cùng hắn tựa hồ như thủy hỏa bất dung. Nhưng vẫn không nghĩ rằng, hắn tại trước mặt công chúng giễu cợt mình chẳng chút nể tình như thế.