Màn đêm theo thời gian trôi qua chậm rãi tan dần. Những tia sáng rạng đông đầu tiên tại chân trời xa xôi dần hiện lên. Một đêm yên tĩnh tại Ma Thú sơn mạch rốt cuộc cũng tỏa ra sức sống. Trong rừng rậm, vô số các loại chim thú cùng kêu vang: "Tê", kéo dài không dứt..
Tại một khe núi, một tảng cự thạch bỗng nhiên lăn xuống, giữa đường phát nổ, khiến các loài chim thú phụ cận hoảng hốt bỏ chạy.
Sau khi cự thạch ngã nhào, một động khẩu đen tối lộ ra. Chợt một thân hắc bào thân ảnh chậm rãi bước ra, híp lại thành một đôi mắt hẹp dài, liếc nhìn vào màn sương ẩn nét xanh thẩm của bầu trời, thở nhẹ một hơi, thấp giọng nói: "Sư phụ, gần đây có thể có thể có dấu vết của đám Vân Lam Tông đệ tử không?".
Trong lòng Tiêu Viêm, một âm thanh vang lên rất nhanh: "Cách mấy trăm thước đối diện khe núi, có không ít hơi thở cường độ không đồng nhất. Về mặt bọn chúng, cũng là một vấn đề phiền phức. Vân Sơn lưu lại trên cơ thể ngươi một đạo ấn ký năng lượng, mặc dù nói ấn ký bị ta áp chế đến cực thấp, nhưng bọn họ vẫn có thể đại khái cảm giác được một chút, cũng đủ để thăm dò được sơ lược phương vị của ngươi. Có điều phạm vi quá lớn, họ cũng phải cẩn thận tìm tòi mới có thể xác định được. Có thể nói, đêm qua họ đã tìm tới nơi này."
"Hắc. Quả nhiên là không tha a. Xem ra Vân Lam Tông trong lòng nhất quyết phải giết ta a." Tiêu viêm cười lạnh nói.
"Ngươi hiện tại không thể bị bọn chúng bám theo. Một khi Vân Lam Tông trưởng lão đuổi tới, vậy ngươi liền gặp phiền toái. Mà linh hồn lực của ta ít nhất cần nửa tháng nữa mới có thể khang phục. Cho nên trong vòng nửa tháng này, muốn chạy thoát khỏi vòng vây của Vân Lam Tông, cần phải nhờ vào chính người." Dược Lão trịnh trọng nhắc nhở nói.
Tiêu Viêm yên lặng gật gật đầu. Dược Lão lần trước ngủ say cũng muốn hắn tự lực cánh sinh như thế. Hiện giờ tuy rằng Dược Lão không thể trực tiếp ra tay trợ giúp hắn, nhưng kinh nghiệm tích lũy qua năm tháng cũng trợ giúp hắn rất nhiều. Cho nên, tuy rằng lần này có chút nguy hiểm, nhưng hắn vẫn như cũ không có nửa điểm khiếp đảm.
"Hiện tại ba mặt bị vây. Chúng ta tức chỉ có thể tiếp tục xâm nhập Ma Thú Sơn Mạch. Sau đó lại nhân cơ hội đi theo đường vòng, chỉ cần có thể cắt đuôi đám truy binh lại phía sau, sau đó che dấu thân phận, đệ tử nghĩ rời đi khỏi Gia Mã Đế Quốc cũng không khó." Tiêu viêm thấp giọng nói.
"Ân. Hết thảy tùy ngươi. Ta chỉ có thể giúp ngươi chú ý truy binh chung quanh." Âm thanh trầm thấp của Dược Lão lập tức hoàn toàn tiêu tán.
Hơi hơi gật đầu. Tiêu Viêm bả vai đảo nhẹ. Tử Vân Dực liền giang rộng ra. Hai cánh rung lên. Thân thể giống như một đầu cự điểu vút lên hướng thẳng trời cao.
Ngay khi thân thể sắp va chạm với hai vách song song của khe núi, Tiêu Viêm thân hình tiếp tục xoay chuyển, vững vàng hạ xuống ở khe núi đối điện, Tử Vân Dực chậm rãi thu lại, quay đầu liếc mắt một cái, cơ hồ cảm nhận được động tĩnh gì đó. Mà rừng rậm bắt đầu ẩn ẩn xôn xao. Tiêu Viêm cười lạnh một tiếng, thân hình hóa thành một đạo hắc tuyến, lập tức vọt vào sâu trong rừng rậm, chớp mắt đó, biến mất dưới sự che chở rậm rạp của cây lá.
Tiêu Viêm sau khi biến mất không lâu, khe núi đối diện rừng cây, nhánh cây bỗng nhiên một trận lay động. Chợt, hơn mười đạo thân ảnh liên tiếp lướt tới, trường kiếm chói lọi trong tay. Dưới ánh nắng chiếu rọi, phản xạ lạnh lẻo, sáng bóng.
"Không có ai? Trước đó nhị sư huynh đích thật cảm thấy không khí có chút chấn động sao?"
"Có lẽ là loại ma thú gì đó đi qua. Bất quá khe núi này quá rộng. Xem ra chỉ có thể để cho các sư huynh đệ tinh thông phong thuộc tính công pháp đi qua trước thôi."
"Ân "
"Nhớ kỹ mệnh lệnh các trưởng lão. Một khi gặp Tiêu Viêm, phải tránh không thể cùng hắn lấy cứng chọi cứng. Chỉ cần đem hết toàn lực bám trụ hắn là được."
"…"
Tiếng hô chỉnh tề ở bên cạnh khe núi vang lên. Lập tức, vài đạo bóng dáng đột nhiên lao ra, mượn một cỗ gió nhẹ, thân hình phiêu đãng giữa không trung. Chợt giống như một đám tơ liễu trong gió, rất nhẹ nhàng, hướng về phía khe núi đối diện hạ dần xuống. Sau khi hạ xuống, mấy người liếc nhau, sau đó cực có ăn ý cùng bí mật, tiến vào rừng rậm.
Trong núi rừng rậm rạp, một đạo nhân ảnh theo sự lay động của cành cây mà lướt nhanh qua. Mỗi lần mũi chân điểm nhẹ trên thân cây, thân thể lại mượn dùng cỗ lực bật mạnh mẽ kia đẩy đi một khoảng cách lớn. Tuy rằng ngẫu nhiên tại chỗ bóng người hiện lên, đôi khi có xuất hiện một vài ma thú toàn thân toát ra hung khí nguy hiểm, bất quá những ma thú đó không có đến nữa điểm ý nghĩ ngăn trở. Ngược lại, khi bóng người sắp tới, liền phủ phục tại chỗ cả người run rẫy, thu liễm toàn thân khí tức, giống như gặp phải một tràng đáng sợ gì đó.