Rừng bạt ngàn trải dài tít tắp, tận cuối trời chỉ một màu xanh ngát trong mắt. Bỗng dưng cơn gió nhẹ từ đâu thoáng qua, khiến từng cơn sóng màu xanh lan tỏa mênh mông khắp tầm nhìn, quả thật có chút đồ sộ
Trên màu xanh của biển rừng kia là bầu trời xanh thẳm bao la. Lúc này thỉnh thoảng có vài đạo nhân ảnh xẹt qua xẹt lại như chim ưng đang tìm mồi, cẩn thận dò xét từng khoảng rừng. Bất quá tìm kiếm trong biển rừng khổng lồ này chẳng khác gì mò kim đáy bể, hơn nữa những gợn sóng màu xanh liên miên không dứt lại càng khiến hy vọng tìm được mục tiêu trở nên vô vọng.
Hồi lâu tìm kiếm tại biển rừng không đạt được kết quả gì, những bóng người kia bất đắc dĩ đưa mắt nhìn nhau như hy vọng vào đối phương, nhưng rất nhanh chỉ nhận được những cái lắc đầu. Sau đó lại rất nhanh tách ra, bay đi khắp tám hướng.
Phía dưới rừng rậm xanh ngát kia, một cây đại thụ nằm lẫn giữa không biết cơ man nào những cây đại thụ khác, hầu như không hề có điểm gì nổi bật.Trên cây đại thụ, có một cái chạc cây được che lấp bởi rậm rạp cành lá. Chỉ thoáng nhìn qua quả thật khó có thể nhận ra nó đang che giấu cái gì
Bỗng nhiên một tiếng hít thở nặng nề và một loạt tiếng cắn răng rất nhỏ vang lên trong đám lá cây. Một lát sau, đám lá khẽ được vạt ra, hé lộ dần một gương mặt đang ngước mắt cẩn thận nhìn lên trời, tận tới khi những bóng người trên kia tách ra thì mới dám thở nhẹ nhõm, ngồi bệt xuống tựa hẳn vào thân cây. Trên trán mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống.
Sau khi th* d*c vài hơi, Tiêu Viêm vội vàng thấp giọng gọi khẽ trong lòng:"Lão sư? Sao rồi?"
"Ân" Thanh âm già nua đầy vẻ mệt mỏi hồi lâu sau mới vang lên trong lòng Tiêu Viêm: " Tiểu tử, tình huống lần này có một chút không ổn, hai lần liên tiếp sử dụng Phật Nộ Hỏa Liên khiến linh hồn lực của ta gần như kham không nổi. Nếu không phải là đã dùng qua Thất Huyễn thanh linh tiên mà ngươi đưa,chỉ sợ ta lại tiếp tục phải ngủ say lần nữa.
Tiêu Viêm cười khổ một tiếng " Lần này thực sự là l* m*ng, nhưng là do phụ thân mất tích làm ta…."
" Oài! Ta biết. Ngươi đối với tình phụ tử rất xem trọng. Bằng không với tính tình của ngươi cũng sẽ không l* m*ng xông lên Vân Lam tông như vậy. Hơn nữa còn đánh chết Vân Lăng trước mặt mọi người" Dược lão cười nói tiếp: "Bất quá ngươi cũng không cần phải tự trách mình. Làm người thì phải có h*m m**n, phải cần có cái gì đó để mà bảo hộ. Nếu không thì khác gì gỗ đá không dục không cầu, đâu còn là con người.Cho dù có trở thành cường giả,sự cô độc đơn côi đó,cũng dễ làm người ta trở nên điên khùng."