Tiếng quát lạnh lẽo. Lại như Lôi thần phẫn nộ. Quét sạch tất cả dãy núi.
Bên trong Vân Lam Tông, các đệ tử đều ngẩng đầu, ánh mắt nhìn lên trên bầu trời xanh thẳm. Nơi đó, hai đạo nhân ảnh đứng lơ lửng giữa trời, sát ý dày đặc ấy. Đó là do một hắc bào thanh niên dẫn đầu, từ trong cơ thể gã tràn ra ngoài.
"Tiêu Viêm? Sao hắn lại tới nữa thế?" Một số người trông trộm gã hắc bào thanh niên trên khuôn mặt lạnh lùng, cặp mắt sắc như gai nhọn. Nhất thời, tiếng kinh hô cùng nhau, ở bên trong Vân Lam Tông liên tiếp vang lên không ngừng, gã thanh niên này mấy ngày trước ầm ĩ đến Vân Lam Tông trả thù. Khiến mỗi một tên đệ tử Vân Lam Tông, đều nhớ cái tên này rất kỹ.
Ánh mắt Tiêu Viêm âm u lạnh lẽo chậm chạp tại phía dưới khắp quảng trường Vân Lam Tông đảo qua, cuối cùng ngừng lại ở một chỗ trên đại điện, nơi đó. Một đạo bạch quang xen lẫn vẻ giận dữ, chợt dữ dội bắn đến, sau cùng huyền phù ở giữa bầu trời. Tiếng gầm phẫn nộ, vang vọng khắp không trung: "Tiêu Viêm. Ngươi vô lễ như vậy, quả nhiên là muốn chết phải không?"
Ánh mắt tử thần nhìn chòng chọc Vân Lăng huyền phù giữa không trung, lúc này vẻ mặt của lão đang xanh mét, tay phải của Tiêu Viêm dồn sức đem Huyền Trọng Xích ở sau lưng rút ra. Bất ngờ chỉ vào người lão, lành lạnh nói: "Lão vương bát đản! Hôm nay cho dù có Vân Sơn bảo vệ cho ngươi, ta cũng phải nhất định lấy tính mệnh của ngươi."
"Khẩu khí thật lớn a! Đúng lúc ta đang tìm ngươi đây. Ngày hôm nay. Ta xem ngươi có lẽ để lại cái mạng ở Vân Lam Tông đi." Cười lạnh một tiếng. Vân Lăng nghiến răng cả giận nói. Gã này xông vào trước Tông môn, vừa chỉ tên điểm họ lại còn chửi rủa uy h**p một trận, quả thực là làm cho danh dự của lão ở trong Tông môn bị hủy hoại hết mà.
"Vân Lăng. Im miệng." Tiếng quát trong trẻo nhưng lạnh lùng, bỗng nhiên giữa không trung vang lên. Nghe tiếng quát này, các đệ tử Vân Lam Tông ở bên dưới, đều không hẹn mà cùng hơi hơi khom người lại. Ngay cả lão Vân Lăng, cũng chỉ biết oán hận phất tay, lui ra phía sau một bước.
Vài đạo bạch quang như thiểm điện ở phía chân trời. Liền tức khắc, mấy người rải rác xuất hiện ở phía trên không trung. Giữa trong đám người đó có một người, quần áo màu xanh nhạt bay phất phơ theo làn gió nhẹ, tóc ở trên đầu được vấn thành hình dáng phượng hoàng, làm nổi bật dung mạo mỹ lệ cao quý của nàng, nhưng cũng khó có thể che giấu một chút uy nghiêm ở trong ánh mắt.
Ánh mắt chậm rãi đảo qua trên thân thể mấy người vừa xuất hiện này, ánh mắt Tiêu Viêm dừng lại chỗ Vân Sơn một lát, sau đó lại chuyển qua trên người một nữ nhân đứng ở giữa. Có thể tùy tiện khiển trách Vân Lăng thân phận là đại trưởng lão như thế, chắc hẳn thân phận của nàng ta tuyệt đối sẽ không thấp. Mà ở trong Vân Lam Tông, ngoại trừ lão Vân Sơn ở chổ này ra. E rằng chỉ có đương nhiệm Tông chủ Vân Vận mới đủ tư cách làm như vậy thôi.
Cuối cùng tầm mắt di chuyển lên trên gương mặt mỹ lệ cao quý ấy. Bốn mắt nhìn nhau, đều hơi sửng sốt, rất nhanh bỗng đờ đẫn.
Giờ phút này. Làn gió nhẹ như ủ rũ. Hiện rõ ra hai khuôn mặt đối diện nhau cùng đờ đẫn.
"Vân Chi?"
"Dược nham?"
Giữa không trung yên lặng, hai thanh âm kinh ngạc, kèm theo ngỡ ngàng. Bỗng nhiên từ trong miệng Tiêu Viêm và Tông chủ Vân Lam Tông Vân Vận cùng thốt ra.
Lời cùng thốt ra lúc sau hai người đều ngẩn ra. Ánh mắt nhìn một vòng chung quanh toàn bộ. Tựa hồ nhận thức được điều gì. Lập tức sắc mặt cả hai lại đều có chút thay đổi.
"Vân Chi."
Ánh mắt tử thần của gã nhìn chăm chú gương mặt mỹ lệ nhưng lại lộ rõ vẻ hoảng loạn ấy, một lúc lâu sau. Tiêu Viêm dường như nghĩ thông suốt mọi thứ, bỗng nhiên gã hít sâu một ngụm lãnh khí, chẳng biết nên làm thế nào mới phải. Trong lòng đầy vẻ chán chường, trong thanh âm lặng lẽ có điểm phẫn nộ run rẩy: "E rằng phải gọi ngươi là Tông chủ Vân Lam Tông Vân Vận lại nghe hay chứ nhỉ?"