Bên trong đại sảnh, điên cuồng sát ý từ trong cơ thể Tiêu Viêm lan tỏa làm tất cả mọi người kinh hãi dừng lại mọi động tác trong tay, nhìn khuôn mặt dữ tợn của hắn không dám phát ra nửa điểm tiếng vang.
"Thiếu tộc trường, ba gã thần bí nhân là người của Vân Lam Tông?" Đại trưởng lão sắc mặt thoáng có chút khó coi thấp giọng nói.
Hít sâu một hơi, Tiêu Viêm mạnh mẽ áp súc sát ý trong lòng, khẽ gật đầu, thanh âm băng lãnh nói:"Nếu nàng đã nói trong cơ thể bọn chúng có lưu lại năng lượng dấu vết của Vân Lam tông, như vậy tự nhiên là không giả, hơn nữa, ta vừa từ Vân Lam tông trở xuống, gia tộc liền gặp loại cường giả như thế này tập kích, Vân Lam Tông kia, làm sao có thể thoát khỏi can hệ!".
"Vậy! Thiếu tộc trường, chúng ta phải tính toán làm sao bây giờ?" Cười khổ một tiếng,trước mặt, thế lực Vân Lam Tông cường đại như vậy, đại trưởng lão chân tay cũng đến phát luống cuống.
"Ta nói rồi, hắn, lần này, phải tử!" Tiêu Viêm điềm nhiên nói.
"Ai" Thở dài một tiếng, nhìn thần tình sát ý của Tiêu Viêm, đại trưởng lão trầm mặc một hồi, nói:"Thiếu tộc trường, tuy rằng không biết thần bí nhân kia có địa vị như thế nào ở Vân Lam Tông, bất quá theo thực lực của hắn mà nói, xem ra cũng không phải là thấp?".
"Ngoại trừ tông chủ và một vài người thân phận đặc biệt, hắn ở Vân Lam Tông, địa vị hẳn là cao nhất.".
"Quả nhiên a!" Lắc lắc đầu, đại trưởng lão trầm ngâm nói tiếp:"Lúc trước thiếu tộc trưởng đại chiến Vân Lam Tông, là bởi vì ba năm ước hẹn, hơn nữa cũng chưa cấp cho cao tầng của Vân Lam Tông có gì quá lớn nguy hại, cho nên, Vân Lam Tông đối với ngươi cũng không phải quá mức hận ý, nếu lần này, ngươi g**t ch*t thần bí cường giả kia, e rằng song phương quan hệ sẽ hoàn toàn khó giải a.".
"Ý của đại trưởng lão là ta phải bỏ mặc sự sinh tử của phụ thân chăng?" Tiêu Viêm nhướng mày, thanh âm hơi có chút âm trầm.
"Thiếu tộc trường hiểu lầm ý tứ của ta rồi." Cười khổ một tiếng. Đại trưởng lão thở dài:"Ta chỉ là muốn nói với thiếu tộc trường. Nếu ngươi thực sự g**t ch*t thần bí nhân kia. Như vậy.Quan hệ của Tiêu gia và Vân Lam Tông chắc chắn sẽ hoàn toàn chuyển biến rất xấu. "
"Lần trước,bởi vì ngươi cùng với Nạp Lan Yên Nhiên có ước hẹn ba năm. Bọn họ không có lý do gì, bởi vậy cũng không động đến Tiêu gia chúng ta. Tuy nhiên. Sự việc về ba thần bí cường giả của Vân Lam Tông lại đúng là ngoài dự kiến của mọi người.Lúc này đây. Ngươi giết vị thần bí cường giả kia,mà hắn lại có địa vị không thấp ở Vân Lam Tông. Chỉ sợ. Vân Lam Tông sẽ chân chính phái người đến Tiêu gia.
"Ta nói như vậy cũng không phải là muốn ngăn cản thiếu tộc trưởng giải cứu tộc trưởng. Chỉ là muốn thiếu tộc trưởng lúc này có thể tạm thời đảm nhiệm vị trí tộc trưởng gia tộc. Sau đó nghĩ ra phương pháp chu toàn,tránh cho lúc cứu viện tộc trưởng. Cùng Vân Lam tông không thể né tránh xung đột mà vẫn có thể giữ lại được huyết mạch cho Tiêu gia. Vì gia tộc này. Tộc trưởng đã trả rất nhiều tâm huyết.Vì vậy, thiếu tộc trưởng chắc cũng không muốn làm cho nó điêu linh đi xuống phải không?".
Trên khuôn mặt, vẻ âm trầm dần dần nhạt bớt đi. Tiêu Viêm gật gật đầu.Những lời của đại trưởng lão không phải không có lý. Lúc này, thế lực của Tiêu gia cùng Vân Lam Tông căn bản không phải cùng một cấp bậc. Đối phương muốn hủy diệt Tiêu gia. Cực kỳ đơn giản. Mình nếu giết Vân Lăng. Tất nhiên sẽ khiến cho Vân Lam Tông thịnh nộ. Đến lúc đó. Tiêu gia cũng sẽ khó thoát khỏi liên lụy. Cho nên. Nếu hắn muốn đi Vân Lam Tông tìm phụ thân. Trước đó, phải nghĩ cho Tiêu gia một con đường lui.
Im lặng ngồi trở lại ghế. Tiêu Viêm khép hờ con ngươi. Ngón tay nhẹ nhàng gõ trên mặt bàn.
Nhìn Tiêu Viêm rơi vào trầm mặc. Trong đại sảnh, mọi người cũng chủ động bảo trì im lặng. Từng đạo ánh mắt gắt gao nhìn chăm chú hắc bào thanh niên. Lúc này. Nhất cử nhất động của hắn. Đều là tác động đến an nguy của toàn bộ gia tộc.
Ngón tay đột nhiên hơi chút xao động, Tiêu Viêm ánh mắt chợt mở, chậm rãi đảo qua một vài tộc nhân đang đứng xung quanh, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt ba vị trưởng lão, ngữ khí kiên quyết:"Bất luận như thế nào, phụ thân, ta là tuyệt đối phải cứu trở về, cho dù là trả giá bằng sự thịnh nộ của Vân Lam Tông.".
Ba vị trưởng lão nhìn nhau liếc mắt, sau đó nhìn Tiêu Viêm, chậm rãi nói:"Còn Tiêu gia?".
"Tiêu gia là tâm huyết của phụ thân cùng với các đời tổ tiên, ta cũng sẽ không để phải chịu điêu linh." Tiêu Viêm đôi mắt hư híp, bỗng nhiên đứng dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm ba vị trưởng lão, trầm giọng nói:"Không biết hiện tại ở Tiêu gia,lời nói của ta, có ý nghĩa hay không?".
"Có!" Khuôn mặt ngẩn ra, ba vị trưởng lão sắc mặt nghiêm túc cùng đứng lên nói, giờ này khắc này, tuyệt cảnh trước mắt của Tiêu gia, cũng chỉ có Tiêu Viêm mới có đủ năng lực lôi nó lên từ vũng bùn lầy.
"Các ngươi đâu?" Tiêu Viêm xoay người, nhìn các tộc nhân đang đứng ngay gần cửa, hô lớn.
"Xin nghe theo sự phân phó của thiếu tộc trưởng.".