Trong đại sảnh rộng lớn không khí lặng ngắt như tờ. Nghe bên ngoài cửa vang lên từng hồi tiếng kêu thảm thiết. Tất cả Tiêu gia tộc nhân đều nắm chặt lấy bàn tay.Trên khuôn mặt hiện lên một loại cảm giác thống khoái.Trong những ngày Tiêu gia biến cố đã khiến bọn họ trong lòng nghẹn đầy khó chịu. Hiện giờ Tiêu Viêm trở về,nâng tay cứu cánh gia tộc đang sắp rơi vào ngõ cụt.Những uất ức đè nén trong mấy ngày qua,giờ khắc này, cũng là theo những tiếng k** r*n thảm thiết ngoài cửa kia,giảm đi rất nhiều.
Bên ngoài cửa, tiếng kêu thảm thiết giằng co vẻn vẹn không đến một khắc thời gian,sau đó dần dần lắng xuống. Theo những tiếng kêu thảm thiết kết thúc.Trong đại sảnh. Từng đạo ánh mắt lại lần nữa nhìn về nhân hình đang ngồi trên ghế quay lưng về phía bọn họ.Bóng dáng của Tiêu Viêm. Giờ phút này. Trong ánh mắt tất cả tộc nhân đều không dấu nổi những tia cuồng nhiệt tôn sùng.
"Thiếu tộc trưởng." Đại trưởng lão kích động tiến lên từng bước. Đánh vỡ sự trầm mặc trong đại sảnh.
"Đại trưởng lão cứ gọi tên Tiêu Viêm đi. Thiếu tộc trưởng.Ta thật ra không gánh nổi." Tiêu Viêm chậm rãi đứng dậy. Xoay người khẽ cười nói.
Nhìn khuôn mặt đang mỉm cười khác hẳn vừa rồi còn tràn đầy sát khí khắc nghiệt. Đại trưởng lão nao nao.Chợt mỉm cười nói:"Hiện giờ gia tộc này. Lời của ngươi. Chính là có thể đại biểu thay cho mệnh lệnh của tộc trưởng.".
"Phụ thân sao có thể đồng ý cơ chứ. " Cười nhẹ lắc lắc đầu. Tiêu Viêm ngón tay búng nhẹ,tức thì mười chiếc bình ngọc nhỏ xuất hiện trên mặt bàn:"Nơi này có chút đan dược trị liệu nội thương. Trước hết, hãy cấp cho tộc nhân bị thương dùng đi.".
Nghe vậy. Đại trưởng lão vội gật đầu. Bàn tay vung lên. Hai gã tộc nhân bước nhanh tiến lên nhận lấy bình ngọc, sau đó theo thứ tự phân phát cho mọi người.
Trong lúc mọi người phục dụng đan dược. Tiêu Viêm một tay nắm huyền trọng thước tùy ý cắm sau lưng, sau đó bước ra ngoài đại sảnh.
"Chi" Cánh cửa đại sảnh hé ra,ánh mặt trời theo đó chiếu vào. Ấm áp dương quang xua tan đi hết bầu không khí còn chút âm u trong đại sảnh.
Bước qua cánh cửa. Tiêu Viêm đứng ở đại môn ánh mắt quét nhìn chung quanh, cảnh tượng thi thể rải rác khắp sân không hề tồn tại. Dưới ánh mặt trời chiếu rọi, vẻn vẹn chỉ có Mĩ Đỗ Toa nữ vương đang nhàn nhã dựa vào một gốc cây. Bàn tay mềm mại tùy ý đùa nghịch chiếc lá màu xanh biếc. Duyên dáng đường cong thân ảnh hiện vào trong đáy mắt. Hơi hơi dao động. Cực kỳ mê người.
Tiêu Viêm bước ra. Mĩ Đỗ Toa nữ vương ngẩng đầu liếc mắt nhìn một cái. Thản nhiên nói:"Thi cốt vô tồn. Một tên không lưu. Nhớ, gốc Bát lăng ma châm quả là của ta.".
"Nữ nhân này quả nhiên đủ tàn nhẫn" Trong lòng thở dài một tiếng. Tiêu Viêm gật gật đầu, quay đầu lại nhìn nhóm Tiêu gia tộc nhân cũng đang đi ra từ phía sau. Lúc này bọn họ cũng đang kinh ngạc, ánh mắt đảo qua đảo lại trên khoảng sân trống không. Bất quá còn e ngại mỹ nhân kh*ng b* đang đứng cách đó không xa. Cho dù là ngay cả tam vị trưởng lão.Cũng đều không dám chủ động mở miệng hỏi.