Bóng râm xanh um của cành cây ven con đường nhỏ nơi có lưỡng đạo nhân ảnh một nam một nữ, một trước một sau, chậm rãi hành tẩu. Bầu không khí im lặng lượn lờ chen vào giữa hai người họ.
Tại không trung phía trên đỉnh đầu của hai người bọn họ, lưỡng đạo bóng dáng khác cũng là từ rất xa chậm rãi bám theo.
Trải qua khoảng một khắc thời gian, nữ nhân dẫn đầu ở phía trước chợt ngừng bước. Bàn tay mềm nhẹ vuốt những sợi tóc đen vương ở trên trán. Thanh âm lạnh lẽo, theo đôi bờ môi mọng đỏ mê người phun ra: "Ở trên kia, có hai con chim bay tới bay lui không phiền muộn sao?".
Tuy rằng thanh âm của nàng cũng không có vang dội. Nhưng mà trên bầu trời lưỡng đạo nhân ảnh, không hẹn nhau lại cùng một lúc ngừng lại, bốn mắt nhìn nhau một cái sau đó chậm rãi dừng ở phía Tiêu Viêm lúc này đang ở phía sau một cây đại thụ. "Hồi môn" Tiêu Viêm thật cẩn thận lui ra phía sau từng bước, ánh mắt chuyển sang Hải Ba Đông, Hỏi.
Nghe vậy. Hải Ba Đông ngẩn ra, đầu mày hơi nhíu mặt nhăn nhúm. Tầm mắt có chút cố kị quét về phía thân ảnh lúc này đang tựa vào thân cây hệt như không chút để ý tới mọi việc,đang thản nhiên thưởng thức một mảnh lá rụng, nhìn Mỹ đỗ toa nữ vương. Trầm ngâm một hồi. lão cười khổ nói: "Tiểu tử kia, ngươi đã thuận lợi ly khai Vân Lam Tông. Như vậy ngày sau, có lẽ ta cũng sẽ không tiếp tục đi theo bên cạnh ngươi nữa. Vụ phục Tử Linh đan kia, ngươi ngày sau nếu là tìm kiếm được dủ dược liệu, có thể giúp ta luyện chế. Sau đó tìm một người đáng tin cậy nhờ cậy hắn mang đến tặng cho ta là được. Về sau, ta hẳn là ở luôn tại đế đô.".
Mím chặt môi miệng. Tiêu Viêm yên lặng gật gật đầu. Quay về phía Hải Ba Đông ở trên cây, trịnh trọng khom người hành lễ. Trầm giọng nói: "Hải lão! Bất kể là như thế nào, trợ giúp tại nơi ấy hôm nay của người. Tiêu Viêm ghi nhớ trong lòng. Ngày sau Hải lão nếu là có gì cần nhân thủ cùng với việc khó khăn gì. Nội đủ trong khả năng, Tiểu tử chắc chắn sẽ tương trợ!"
"Ha hả! Một khi đã như vậy liền trước tiên ở nơi này tạm biệt. Ngày sau nếu có phương nào mà ngươi đi tới phải cần ta giúp. Có thể trực tiếp đến đế đô Mễ Đặc Nhĩ gia tộc." Cười gật gật đầu Hải Ba Đông nói.
"Bất kể như thế nào. Đối với nàng phải thật đề phòng, sự tàn nhẫn nữ nhân này vượt xa dự kiến của ngươi đó". Hải Ba Đông khóe mắt lại liếc liếc một cái về phía trước Mỹ đỗ toa nữ vương miệng hơi động, thanh âm không thể nghe thấy vì bị đấu khí bao vây lấy. Lặng lẻ truyền vào trong tai Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm thầm gật đầu.
"Tiểu tử kia. Cáo từ!" Đối với Tiêu Viêm một lần nữa chắp tay. Hãi Ba Đông nhìn thoáng qua bên cạnh Lăng Ảnh. Cũng là hướng về phía hắn hiền lành cười cười. Cặp cánh sau lưng chấn động, trong giây lát phóng lên cao, sau đó biến mất ở phía trên không trung xanh thẳm.
"Vị lão tiên sinh này" nhìn theo Hãi Ba Đông rời đi. Tiêu Viêm lại một lần nữa đem ánh mắt hướng về hướng kia cười tủm tỉm. Lăng Ảnh cất giọng nói:
"Ha hả! dựa theo ước định. Ngươi ly khai Vân Lam Tông,thì nhiệm vụ của ta cũng là hoàn thành cho nên. Ta cũng nên trở về rồi." Lăng Ảnh cười cười hướng về phía Tiêu Viêm dựng thẳng ngón cái lên: "Tiểu tử kia lần này không tệ a. Có quyết đoán".