Theo cái bóng xinh đẹp vừa xuất hiện trên quảng trường. ngắn ngủi tạo ra cho người ta cái cảm giác hít thở không thông.
Sự yên tĩnh giằng co một hồi lâu, cảm giác ấy rốt cuộc bị một giọng hoảng sợ thất thanh phá tan: "Mỹ đỗ toa nữ vương?"
Chỉ năm từ ngắn ngủn bật ra khỏi miệng, nhưng đột nhiên lại khiến cho tất cả mọi người ở trên Quảng trường đều không khỏi cảm giác rùng mình một cái. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Cái tên này cơ hồ đại đa số mọi người tại Gia mã đế quốc đều là biết đến danh tiếng của nàng. Cái sắc đẹp lãnh diễm mà lòng dạ lại sâu độc. Tại lúc trước kia trong cuộc chiến giữa Xà Tộc với Gia mã đế quốc, dựa vào một thân chém giết rất nhiều người mà thành danh a. Trong Gia mã đế quốc cũng có một số cường giả nhưng liệu có thể đếm được mấy người có đủ thực lực có thể đánh ngang tay cùng yêu nữ này.
Nữ vương Mỹ Đỗ Toa này tuy rằng sử dụng rất nhiều thủ đoạn tàn nhẫn lúc giao tranh, tạo ra lực chấn nhiếp tại vùng phụ cận của tháp qua nhĩ đại sa mạc, nhưng đám Gia mã đế quốc lại không dám dễ dàng phát động chiến tranh.
Đối với nàng rất nhiều người chỉ dùng một từ "đáng sợ" để hình dung.
Ở trên bầu trời,Hải Ba Đông sắc mặt vốn ngưng trọng. Giờ phút này hoàn toàn chuyển đổi thành hoảng sợ, hắn có lẻ tại trước mặt mỹ đổ toa nữ vương có thể bảo trì trấn định. Nhưng là thủy chung khó che dấu được nội tâm cực kỳ sợ hãi, bởi tràng cảnh cuộc chiến đấu năm đó tại sa mạc đến nay khiến trong lòng hắn không thể nào quên được.
Mà quả thật hậu quả hắn hưởng được từ hơn mười năm sống trong sự phong ấn lại càng làm cho Hải Ba Đông đối với Mỹ đỗ toa nữ vương càng thêm sợ như xà hạt.
Tại cơn hoảng sợ chưa hết hẳn. Hắn đột nhiên sợ run cả người khi nhìn thấy đạo đạo cường quang quen thuộc từ trước người nàng tỏa ra. Rõ ràng là Thất thải đại xà,đó cũng chính là Mỹ đỗ toa nữ vương hóa thân.Mà nghĩ lại mình thì có một thời gian không có phát hiện ra tràng cảnh kinh khủng cùng với nữ nhân này ở cùng một chổ không biết bao lâu thời gian. Hãi Ba ĐSu lưng nổi lên một mảnh lạnh lẻo.
"Tiêu Viêm hỗn đãn! Mang theo quả bom nổ chậm Mỹ đỗ toa nữ vương ở trong người. Có thật là hắn muốn hại chết ta phải không!?" Hải Ba Đông trong lòng thoáng có chút tức giận mắng thầm.
"Sách Sách" Mỹ đỗ toa nữ vương cười.
"Này tiểu từ kia không uỗng bổn tiểu thư ta xem trọng ngươi a. Mặc dù thực lực không ra sao cả nhưng lại có được hộ thân cường giả thật quả là b**n th**, Lần đi tới Vân Lam Tông này, sợ rằng cho dù nếu không có ta.Nói vậy thì hẳn là ngươi cũng có thể thuận lợi rời đi". Một thân Lăng ảnh đang than thở lắc đầu lúc này bởi sự xuất hiện của Mỹ đỗ toa nữ vương cũng đồng làm cho hắn cực kỳ kinh ngạc.
Lúc bấy giờ, Gia Thiên cùng Pháp Mã sắc mặt biến thành cực kỳ ngưng trọng rồi đứng lên. Hai người ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi đều là hít thật sâu một hơi dưỡng khí. Nhưng là cũng…nửa câu nói không thốt nên lời bởi lúc này đây thật là có điểm đã kích quá lớn.
"Mỹ đỗ toa nữ vương! Nàng không phải tấn cấp thất bại rồi sao?" Đan vương Cổ Hà lặng nhiên nhìn vẻ đẹp đẻ mỹ nhân kia. Trong khi ánh mắt lại chậm rãi quét về phía Tiêu Viêm. Mày khẻ cau, thấp giọng nói: "Xem ra cũng không phải là thất bại rồi, mà là ở lúc tấn cấp đó hẳn là bị Tiêu Viêm thần không hay quỷ không biết mang đi mất làm cho mọi người không biết đường nào mà tìm? Nữ nhân này nếu mà đến đây đột nhiên nổi cơn hứng thú muốn giết người thì đến gà chó cũng khó thoát, thật là phiền toái a. Con ả này thật là tốt vận, dĩ nhiên còn có thể sống đến bây giờ".
Sau đó lão cười khổ thầm nghĩ, Tiêu Viêm triển hiện ra thực lực rõ ràng đã khác hẳn so với những người cùng lứa tuổi. Cho dù ngay chính bản thân lão hy vọng đuổi còn không kịp a.
Ngay bên cạnh Cổ Hà, một bên Nạp Lan Kiệt cùng Mộc Thần cả đám người đều là giương mắt trông về phía vị Mỹ đỗ toa nữ vương hung danh lẫm lẫm, bọn họ đồng dạng là không dám xuất ra một tiếng động nào y hệt như câm lặng.