Giống như cự long vừa thức tỉnh, một cỗ khí thế mạnh mẽ xuất hiện,nháy mắt đã bao phủ toàn Vân Lam Sơn.Từ trước đến giờ Tiêu Viêm chưa bao giờ phải chịu đựng qua loại uy áp cường đại đến như vậy. Từ sâu trong Vân Lam Sơn, cỗ uy áp lan tràn rộng ra chẳng mấy chốc đã lan ra toàn bộ quảng trường.Nhất thời, toàn bộ Vân Lam Tông đệ tử đều không nhịn được kính sợ trong lòng. Đối với cỗ khí thế này, bọn hộ không tự chủ được, hai chân quỳ xuống.Mà Vân Lăng cùng với các vị trưởng lão khác,tuy chưa quỳ xuống nhưng cũng cúi đầu xuống rất cung kính.
"Luồng khí thế này" Nạp Lan Yên Nhiên mỹ mâu nhìn chằm chằm vào sâu trong Vân Lam Sơn, trên khuôn mặt nở ra nụ cười cùng một chút rung động không che dấu.Nàng cũng không nghĩ tới, việc ngày hôm nay đã làm cho vị sư tổ đang bế quan kinh động phải đi ra.
"Nguy rồi lão quái vật này sao còn chưa chết".Đối với cỗ khí thế vừa thức tỉnh này,sắc mặt Hải Ba Đông trở nên thay đổi, cúi đầu nói trong thanh âm không che dấu được sự khiếp sợ.
"Hắn chính là Vân Lam Tông tông chủ tiền nhiệmVân Sơn?"Vẻ mặt Tiêu Viêm trở nên âm trầm hơn rất nhiều.Nhớ tới lời nói của Hải Ba Đông đêm đó,hắn nhíu mày hỏi.
"Ân" Hải Ba Đông gật đầu rồi âm trầm nói tiếp "Nhìn cỗ khí thế này ta nghĩ hắn đã đột phá được đấu hoàng bích chướng và tiến vào cấp bậc đấu tông.
"Đấu tông cường giả" bàn tay Tiêu Viêm hơi run một chút.Từ trước đến nay,kẻ mạnh nhất hắn gặp cũng chỉ là mỹ đỗ toa nữ vương cùng Gia Hình Thiên mà thôi.Tuy rằng đấu hoàng cùng với đấu tông chỉ kém nhau một giai nhưng thực lực chênh lệch rất là lớn.Lúc trước Hải Ba Đông có thể bằng thực lực bản thân đem ba gã đấu vương cường giả đánh bạ trong nháy mắt.Mà đấu tông cường giả muốn đánh bại ba gã đấu hoàng cũng không khó khăn cho lắm.
"Chết tiệt,như thế này thật là phiền toái." Trong lòng Tiêu Viêm cũng bị sự cố bất ngờ này làm cho thiếu kiên nhẫn.Mỗi lần nghĩ đến lúc có thể rời đi,nhưng luôn có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
"Hải lão,nếu Vân Sơn thực sự đi ra hay là ngươi hãy đi đi" Trong giây lát nhớ về lời nói của Hải Ba Đông đêm hôm đó,Tiêu Viêm thấp giọng thở dài.
Nghe vậy, Hải Ba Đông sửng sốt.Sau một lát đắn đo suy nghĩ hắn cắn chặt răng nói " tuy ta không phải chính nhân quân tử,nhưng việc ta làm nhất định phải đến nơi đến chốn.Hôm nay,cho dù Vân Sơn muốn ngăn trở ta cũng sẽ cố gắng hết sức mang ngươi xuống Vân Lam Sơn.
Nhìn Hải Ba Đông đang cắn răng,trong lòng Tiêu Viêm chợt ấm lại.Tuy nói thời điểm này Hải Ba Đông có thể quay đi nhưng hắn lại không làm vậy.Điều này có liên quan đến tử linh đan.Bất quá,hắn vẫn còn nguyện ý trợ giúp mình thoát ra khỏi đây.Phần tình nghĩa này vượt xa tưởng tượng của Tiêu Viêm.
"Đa tạ,Hải lão. Hôm nay tương trợ,Tiêu Viêm ghi nhớ sâu trong lòng,ngày sau sẽ báo đáp"Tiêu Viêm hít sâu một ngụm nói.Tiếp đó hướng tới Hải Ba Đông chắp tay với vẻ mặt rất nghiêm túc.
"Chuyện ngày sau để sau hãy nói,bây giờ là lúc thoát khỏi lão già kia rồi rời khỏi Vân Lam Tông."Hiện tại nơi này đã hoàn toàn bị bao trùm bởi khí tràng,bây giờ cho dù muốn chạy cũng không phải dễ dàng."Hải Ba Đông cười khổ nói.Sau đó nhìn về phía thôn thiên mãng phía sau Tiêu Viêm rồi liếc mắt nhìn về phía Lăng Ảnh.Trong đầu không ngừng tính toán thực lực của song phương.
Trong lúc hai người đang thấp giọng bàn bạc, sâu trong Vân Lam Sơn,cỗ khí thế mạnh mẽ kia càng ngày càng đậm lại.Đến cuối cùng xuất hiện một thân ảnh xé gió bay lên,tất cả ánh mắt đều tập trung vào đó.Một bóng trắng từ sâu trong Vân Lam Sơn hiện ra. Chân đạp hư không hướng tới Vân Lam Tông quảng trường bay đến.
Bóng trắng vẫn chưa tung ra đấu khí hóa cánh,nhưng ở trên không bước đi không hề châm hơn so với đám người Hải Ba Đông.Mỗi một bước chân hư không lại xuất hiện dao động.Khi gợn song vừa tiêu tan thì bóng người đã cách đó hơn ba mươi trượng,cực kỳ huyền dị.
Như thế chỉ sau vài lần cất bước,bóng người đó đã xuất hiện tại bia đá ngay chính giữa quảng trường.Thản nhiên dung ánh mắt đảo qua tràng hỗn độn này.Đôi mày hơi nhăn lại, uy áp bao quanh quảng trường bỗng đậm hơn rất nhiều.
Ở trên cao,Tiêu Viêm nhìn về phía bóng trắng,cẩn thận đánh giá vị Vân Lam Tông tiền nhiệm tông chủ này.
Bóng trắng thân khoác một cái nho sĩ trường bào đang phất phơ trong gió.Cả người xuất ra một loại hơi thở phiêu dật, khuôn mặt lão không có đến môt nếp nhăn mà ngược lại làn da như một khối ngọc trơn nhẵn.Nếu không phải mái tóc dài màu bạc kia,Tiêu Viêm khó có thể tưởng tượng rằng đây là một cường giả cùng thời với Hải Ba Đông.Nhưng nhìn ánh mắt cung kính của Vân Lam Tông đệ tử,người này đích thị là sư tổ của Vân Lam Tông,Vân Sơn chư không sai.
"Hắc,lão gia hỏa này sau khi đột phá đấu tông dĩ nhiên cũng trẻ hơn không ít.Xem ra sau khi đột phá trở ngại kia cũng nhận được không ít ích lợi a."
Hải Ba Đông nhịn không được chép môi trong giọng đầy sự hâm mộ.Nhưng đối với tu vi của Vân Sơn đích xác thế nào chưa ai biết được.
"Vân Lăng,hãy giải thích cho ta đi,ngươi biết rằng ta đã từng nói nếu không phải chuyện gì quan trọng thì đừng quấy rầy ta tĩnh tu "Vân Sơn hướng về phía Vân Lăng nói.
"Lão tông chủ,ngài cần phải xuất hiện a.Nếu trễ hơn nữa,chỉ sợ Vân Lam Tông sẽ bị người ta phá hoại." Vân Sơn hướng mắt nhìn hắn.Bất chợt làm cổ chân Vân Lăng mềm nhũn,hai đầu gối bất giác quỳ xuống.Nét mặt già nua trên môi còn dính máu làm hắn bây giờ đặc biệt thê thảm.
"Vân Vận đâu?"Vân Sơn nhíu mày hỏi
"Tông chủ còn đang ở bên ngoài,chưa trở về " Vân Lăng vôi vàng đáp.
"Hãy nói qua sự tình ở đây đi.Từ lúc lập môn đến giờ đây là lần đầu tiên Vân Lam Tông của ta bị người ta đập phá đến mức này."