Cả quảng trường đều theo việc hắc bào nhân ra mặt mà rơi vào một trường tĩnh lặng. Tuy một vài đệ tử Vân Lam tông bình thường không rõ thực lực của hắc bào nhân thần bí này, nhưng từ trên mấy gương mặt đột ngột trở nên cực kỳ ngưng trọng của các trưởng lão kia có thể nhìn ra, hắc bào nhân thần bí này thực lực hẳn cường đại đến có chút kinh khủng, nếu không thì sẽ không thể làm bọn họ chấn động như vậy.
"Ngươi là ai?"
Mắt nhìn trừng trừng vào hắc bào nhân trên không trung, đấu khí mạnh mẽ từ nội thể đối phương tràn ra đó làm đầu ngón tay Vân Lăng không nhịn được run rẩy lên một chút, miệng hùm gan sứa quát hỏi.
"Ngươi có thể gọi ta là Lăng Ảnh." Hắc bào nhân hơi cúi đầu xuống, lộ ra một gương mặt già nua, cười đáp.
"Ngươi không phải người của Gia Mã đế quốc?" Ánh mắt Vân Lăng cẩn thận quét trên thân hắc bào nhân tự xưng Lăng Ảnh này, lập tức như đã phát giác ra điều gì, kinh dị hét lên.
"Ta tất nhiên không phải là người của Gia Mã đế quốc. Song ai đã quy định, không phải người Gia Mã thì không thể tiến vào quốc gia này?" Hắc bào nhân tự xưng Lăng Ảnh cười hắc hắc đáp.
Mày nhíu chặt, Vân Lăng hít một hơi, nén lại nỗi kinh hoàng trong lòng, nắm quyền trầm giọng nói với Lăng Ảnh trên không trung: "Vị bằng hữu này, Gia Mã đế quốc không ngăn cản bất cứ người nào tiến vào quốc gia này, song việc ngày hôm nay là việc của nội tông Vân Lam tông ta. Vẫn xin mời các hạ đừng nên cố ý nhúng tay vào. Xong việc, Vân Lam tông ta nhất định sẽ xem các hạ đối đãi như thượng khách. Tuy Vân Lam tông ta đã có thời gian lâu dài không bước ra khỏi đế quốc, nhưng đối với cường giả đại lục đến Gia Mã đế quốc, lại vẫn luôn hết sức hoan nghênh."
"Ha ha. Ngươi đúng là biết ăn nói." Cười cười, Lăng Ảnh lắc lắc đầu, xoay đầu lại liếc một cái Tiêu Viêm đang ở cùng Hải Ba Đông, thở dài nói: "Song đáng tiếc, lão phu chịu ơn người, tên tiểu tử gọi là Tiêu Viêm này hôm nay ta lại phải đem hắn không chút tổn hại đi."
Nghe vậy, sắc mặt Vân Lăng từ từ âm trầm lại, khóe miệng giật giật, trong mắt lóe qua một vẻ nanh ác.
"Bằng hữu, tuy không biết ngươi rốt cuộc nhân vật gì, song, đắc tội với Vân Lam tông ta thế này, không phải hành vi sáng suốt à." Vân Lăng trầm giọng nói.
"Ha ha. Vân Lam tông đáng nể lắm sao? Tuy ở Gia Mã đế quốc lời nói có mấy phần trọng lượng, nhưng nếu như đặt trên Đấu Khí đại lục, thì lại cũng chẳng qua mới là thế lực nhị lưu mà thôi. Ngươi có tư cách gì nói chuyện với ta? Mấy năm nay chưa từng tìm hiểu tin tức ngoại giới. Không ngờ Vân Lam tông này lại bồi dưỡng ra mấy con ếch ngồi đáy giếng như các ngươi. Ha ha. Danh tiếng năm đó Vân Phá Thiên tận trăm ngàn gian khổ mới tạo dựng được được sợ rằng sẽ bị bại trên tay các ngươi à!" Lăng Ảnh cười lớn nói. Sự giễu cợt trong tiếng cười làm sắc mặt Vân Lăng xanh xám lại, song lại ngại đối phương thực lực ngang tàn cùng nội tình mơ hồ không rõ ràng, bởi vậy cũng có chút không dám trực tiếp động thủ.
"Hóa ra là cường giả đến từ đại lục." Hơi nheo mắt lại nhìn về hướng Lăng Ảnh trong không trung, Gia Hình Thiên nhẹ giọng nói: "Tuy mấy năm nay hoàng thất trên đại lục cũng đã phái ra không ít người, nhưng người tên Lăng Ảnh này, ta lại vẫn không có chút ấn tượng nào cả. Có lẽ hẳn là người luôn đóng cửa tu luyện à. Song, Tiêu Viêm sao lại có thể gây dựng được quan hệ với loại cường giả trên đại lục này chứ? Với thực lực của hắn, căn bản còn chưa có tư cách tiếp xúc với tầng lớp này?."