Dưới vô số ánh mắt khẩn trương, năng lượng còn lại dần dần khuếch tán, lộ ra Thất Thải Thôn Thiên Mãng bị đánh trúng.
Lúc này Thôn Thiên Mãng trông bộ dạng thật là thê thảm, vẩy của nó nguyên là có bảy màu đẹp đẽ lóng lánh, nhưng bị đạo công kích kinh khủng kia đã bị tróc hết hơn một nửa. Máu tươi đỏ sẫm thấm ra bên ngoài lớp vẩy nát bét, chảy ra từng giọt tí tách rơi xuống như mưa.
Thân thể to lớn khẽ động, mang theo Tiêu Viêm bình an vô sự phóng ra.
Tiêu Viêm ngẩng đầu lên nhìn quang mang ảm đạm trong đôi mắt rắn, máu tươi nhỏ ra vẫn còn hơi ấm ấm.
-Tê…
Thôn Thiên Mãng thè lưỡi với Tiêu Viêm, trong mắt rắn có vẻ quan tâm giống như người vậy, hiện giờ Thôn Thiên Mãng đã tiến vào ngũ giai, đã có trí khôn không kém con người. Nếu không phải vì lý do linh hồn lực lượng của Mỹ Đỗ Toa nữ vương bị áp chế thì đã sớm có thể nói tiếng người được rồi.
Thôn Thiên Mãng từ sau khi ra đời thì người đầu tiên nhìn thấy chính là Tiêu Viêm, tuy là loài vật, nhưng đối với Tiêu Viêm hình như đã sớm có tình cảm thân thiết.
Nghiến chặt răng, Tiêu Viêm gỡ những chiếc vảy rớt ra trên mình Thôn Thiên Mãng, từ sau khi thấy trong mắt Thôn Thiên Mãng một vẻ quan tâm giống như người, một cơn giận dữ cơ hồ làm mất đi lý trí của hắn. Thế nhưng cũng may là cuối cùng lý trí đã đè nén được lửa giận, hắn chỉ lạnh lùng liếc qua Vân Lăng đang ở phía dưới rồi nhanh chóng lấy từ trong nạp giới ra một bình thuốc trị thương, sau đó đập lên thân của Thôn Thiên Mãng.
Cái bình vừa đập lên lớp vảy đã lập tức vỡ ra, nước thuốc mát mẻ chậm rãi chảy ra trên miệng vết thương, làm cho Thôn Thiên Mãng cảm thấy đỡ đau một chút.
- Tên gia hoả coi như may mắn! Một lần thì súc sinh ngươi còn thoát được, thế nhưng lần này nữa thì sao?
Lạnh lùng nhìn về phía Thôn Thiên Mãng đang bị thương không nhẹ, một tay Vân Lăng giơ lên, năng lượng xoáy hình cầu thật lớn trong mây một lần nữa ngưng tụ lại, mặt ngoài hình cầu ngập tràn năng lượng, kình khí kinh khủng khiến cho không khí xung quanh bị chấn động biến thành hư không.
- Xuống địa ngục đi thôi!
Trên mặt hiện ra vẻ nanh ác, song chưởng Vân Lăng đột nhiên đẩy mạnh quả cầu năng lượng khổng lồ, lại một lần nữa tiếng gió áp bức gào thét từ phía chân trời bắn mạnh về phía Tiêu Viêm.
Đôi mắt trợn lên nhìn chăm chú vào quả cầu năng lượng, Tiêu Viêm nghiến răng nắm chặt Huyền Trọng Xích, điên cuồng vận chuyển đấu khí trong cơ thể.
- Hắc, Vân Lăng, với thân phận trưởng lão Vân Lam tông của ngươi mà đi hạ độc thủ với một tiểu bối như vậy, ngươi thật ra có ý gì đây?
Lúc quả cầu năng lượng bắn về phía Tiêu Viêm, cuối cùng thì thanh âm lạnh lẽo của Hải Ba Đông đã vang lên.
- Vạn Hoa Băng Kính!