Trên bầu trời, một đạo ánh sáng màu lửa đỏ như ráng chiều tà đột nhiên xuất hiện, trong chốc lát, ánh sáng màu lửa đỏ ấy đã xua tan ánh nắng trên quảng trường, hơi lửa nóng hừng hực làm cho mọi người có cảm giác như rơi vào lò lửa.
Ánh lửa đỏ dưới vô số ánh mắt đang nhìn chăm chú, đột nhiên giáng xuống đỉnh đầu Vân Lăng nhanh như sét đánh, dường như có tiếng sấm trầm đục vang vọng trên không.
Thịch!
Ánh lửa đỏ hung hăng giáng vào sau gáy Vân Lăng, kình khí vô cùng hung hãn trong khoảnh khắc bạo phát ra, Vân Lăng chỉ cảm thấy trong đầu nỗi đau đớn kịch liệt như muốn xé toạc đầu mình.
A!
Từ trên trời, tay Vân Lăng ôm lấy vết thương trên đầu không ngừng chảy máu, thét lên một tiếng thê lương, rồi sau đó như chim gãy cánh mà rơi thẳng xuống đất.
Thân thể rơi nhanh xuống, khi còn cách mặt đất khoảng chừng mười thước, Vân Lăng đập mạnh hai cánh giúp cho thân thể bình ổn mà đáp xuống. Ánh sáng màu xám trắng từ trong cơ thể mạnh mẽ xuất ra, trong nháy mắt, luồng sáng ấy mang theo sự giận dữ lấy thế áp bức không gì có thể ngăn cản được đã áp chế ánh lửa đỏ kia, nháy mắt đã mạnh mẽ đánh tan.
Đấu vương cường giả nổi giận mà phản kích, có thể bình thường hay sao?
Ánh lửa đỏ dần dần tiêu tan, đạo ánh sáng màu xám trắng của Vân Lăng cũng đã cấp tốc thu lại vào trong cơ thể. Ánh sáng tiêu tan, lúc này Vân Lăng một lần nữa xuất hiện trước mắt mọi người, nhưng lần này là với hình ảnh của một kẻ yếu thế. Trên quảng trường trong nháy mắt trở nên im lặng như tờ, một lúc sau, tiếng hít thở tức giận liên tiếp vang lên. Bạn đang đọc truyện tại
Giữa không trung, hai cánh sau lưng Vân Lăng chậm chạp phe phẩy, lồng ngực phập phồng không ngớt, hai tay ôm đầu, máu tươi đỏ sẫm thấm qua kẽ ngón tay chảy ra, từng giọt rơi xuống làm cho khuôn mặt nhất thời nhuộm đỏ.
Hai tay chậm rãi buông đầu ra, tức thì lộ ra một vết thương sâu cả thốn kéo dài từ thái dương tới gần cạnh mang tai phải, vết thương sâu đến mức có thể thấy được xương trắng bên trong. Với thương thế kinh khủng như vậy, nếu như lúc nãy Vân Lăng phản ứng chậm một chút, có lẽ đã bị một kích của Tiêu Viêm đánh bay đầu.
Vốn là thực lực của Tiêu Viêm cho dù có thi triển Địa giai đấu kỹ, cũng không thể nào gây ra cho Vân Lăng vết thương kinh khủng như vậy. Nhưng Vân Lăng thật sự đã quá khinh địch, nếu như lúc nãy hắn tạo ra một tầng năng lượng bao phủ đỉnh đầu, một kích kia của Tiêu Viêm nhiều nhất chỉ có thể làm cho hắn bị thương hơi nghiêm trọng một chút mà thôi, vết thương chí mạng như hiện tại tuyệt đối không thể nào xuất hiện được.
Bàn tay chậm rãi run run, lồng ngực không ngớt phập phồng, Vân Lăng nén chịu đau ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt già nua lúc này biến thành cực kỳ đanh ác, hai mắt lộ vẻ oán độc trợn lên nhìn Tiêu Viêm đang ở trên không, hận không thể xé xác đối phương thành muôn mảnh.