Xa xa trên không trung, tưởng chừng Vân Lăng sắp bắt được Tiêu Viêm, bỗng nhiên sau tay áo bào đột nhiên chấn động, chợt một bóng ảnh b*n r*, hung hăng đánh lên bàn tay Vân Lăng, lực lượng kh*ng b* đến mức ép không khí chấn động tạo ra thanh âm bén nhọn.
Trong khoảng khắc bóng thất thải xuất hiện, Vân Lăng cũng đã phát hiện, lập tức sắc mặt chợt biến, nhưng không chờ hắn kịp rút tay lại, bóng thất thải kia đã đánh lên bàn tay của hắn, nhất thời, khuôn mặt hắn có một chút ửng hồng, một tiếng kêu trầm đục từ yết hầu cùng lúc phát ra, thân thể giống như quả bóng cao su bị đá bay, rất nhanh lui về phía sau.
Trên không trung bỗng nhiên xuất hiện biến cố, làm cho Hải Ba Đông cùng với ba vị trưởng lão Vân Lam Tông đang chiến đấu kịch liệt ở giữa sân không tự chủ được đều dừng công kích, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Viêm. Hải Ba Đông tốt hơn một chút, những người khác không biết rõ Tiêu Viêm lắm, kinh ngạc đến nỗi thiếu chút nữa rớt hai cặp mắt xuống đất, thực lực của Vân Lăng trong Vân Lam Tông, ngoài Vân Vận, không ai có thể hơn hắn, nhưng vừa rồi hắn lại bị Tiêu Viêm chỉ với cấp bậc đại đấu sư cấp đẩy lui?
"Vừa rồi là cái gì?" Ở trên đại thụ, Gia Hình Thiên miệng há hốc, khuôn mặt thoáng có chút ngưng trọng và mờ mịt hỏi, bởi vì bóng ảnh công kích tốc độ thật sự quá mức kh*ng b*, bởi vậy ngay cả thị lực của hắn cũng có chút nhìn không rõ, chỉ có thể mơ hồ nhận thấy có cái gì đó từ trong tay áo Tiêu Viêm b*n r* ngoài, mà Vân Lăng đúng là bị vật kia đánh lui.
"Dường như là đuôi của một con vật" Pháp Mã chần trừ một chút, có chút không xác định nói.
"Cái đuôi?" Nghe vậy, Gia Hình Thiên sửng sốt, chau mày nhìn chằm chằm Tiêu Viêm trên bầu trời: "Lại là một con bài chưa lật? Người nầy xem ra e là cường giả thần bí lúc trước g**t ch*t Mặc Thừa?"
Đối với Tiêu Viêm, càng ngày càng làm cho người ta cảm thấy rung động với những con bài chưa lật, Gia Hình Thiên trong lòng cũng không khỏi có chút dao động, ánh mắt nhìn về bóng dáng Tiêu Viêm ở giữa không trung, bắt đầu tính toán hơn thua.
"Tiểu tử, trong tay áo ngươi là cái gì vậy?!" Trên không trung, đị đánh lùi gần mấy chục thước,Vân Lăng rốt cục cũng hóa giải hết kình đạo kh*ng b* truyền trên cánh tay, hai tay buông thõng xuống, thoáng có chút run rẩy rất nhỏ, sắc mặt khó coi nhìn Tiêu Viêm xa xa, quát to.
Biến cố thình lình xảy ra, đồng thời cũng làm cho Tiêu Viêm giật mình. Bất quá ngay sau đó, dường như hiểu được điều gì, trên khuôn mặt hắn nhanh chóng xuất hiện vẻ mừng như điên, chưa kịp lên tiếng, tay áo bào vẫy động, quang ảnh thất thải lao ra, mang theo một tiếng vang thanh thúy, một con rắn nhỏ bảy màu vui vẻ bên cạnh Tiêu Viêm, ánh mặt trời chiếu lên thân thể nhỏ xinh, phản xạ ra quang mang bảy màu hết sức rực rỡ, liếc mắt nhìn lại có chút xinh đẹp.