Khí thế hừng hực ngập tràn quảng trường, trực tiếp làm thân hình Tiêu Viêm rơi nhanh xuống mười mấy mét, mới hóa giải được cảm giác bức bách nơi ngực, ngẩng đầu ngưng trọng nhìn ba lão nhân mặc bạch bào, trong lòng thấy hết sức khó giải quyết. Ba cường giả đấu vương đích thân xuất thủ với hắn, đây cũng thật quá coi trọng một tiểu tử vô danh như hắn rồi à.
Trên quảng trường, tất cả đệ tử Lam Vân tông đều ngẩng đầu lên nhìn chiến cục trên không. Đối với việc phải xuất động ba vị cường giả đấu vương để chặn lại Tiêu Viêm, bọn họ đều hơi cảm thấy quá là chuyện nhỏ làm lớn rồi. Phải biết rằng, với thực lực của ba vị trưởng lão trong thiên không kia, cho dù là chặn lại cường giả đấu hoàng, thì cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì à.
Đương nhiên, ôm cách nghĩ này cũng không phải chỉ có bọn họ. Đến chính nhóm người Mộc Thần trên cây lớn, cũng còn có chút cảm thấy không thể ngờ được.
Bởi vì duyên cớ đặc thù của Vân Lam tông,cho nên một số cường giả trong tông rất ít tham gia cái gọi là xếp hạng cường giả đế quốc. Nếu không thì một loạt các lão giả này há chẳng phải sẽ chiếm đến hơn nửa thứ tự tên rồi sao? Mà loại hành động này, không ngờ gì sẽ làm một số cường giả trong lòng có chút bất mãn. Đây không phải chuyện mà Lam Vân tông mong muốn trông thấy, bởi vậy, tuy trên bảng xếp hạng thập đại cường giả của đế quốc, trừ tông chủ Vân Vận ra, lại cũng không có tên của ba lão nhân này
Song, nếu đơn luận về thực lực, bọn họ có lẽ không so nổi với hai vị đứng đầu trong thập đại cường giả đế quốc lần trước đã đi sa mạc- nhóm người Phong Hành Giả Phong Lê. Nhưng nếu liên thủ, thì dựa vào công pháp đặc thù của Lam Vân tông cùng hợp kích đấu kĩ, cho dù là cường giả đấu hoàng, nhất thời cũng khó mà hạ được bọn họ. Lần này, để bắt Tiêu Viêm, ba người lại có thể cùng xuất thủ, cũng khó trách mọi người trong quảng trường đều có chút cảm thấy hết nói.
"Tên nhóc này gặp phiền phức rồi à. Ba lão già này xuất thủ, cho dù là ta cũng còn bị kéo dài ra một trận. Nếu hắn lấy không ra thứ thực lực hôm đã g**t ch*t Mặc Thừa, chắc hẳn cũng chỉ có thể lưu lại Vân Lam tông thôi à." Gia Hình Thiên nhìn chiến cục trên không, nhàn nhạt nói.
Pháp Mã khẽ nhíu mày, gật gật đầu.
"Pháp lão đầu, ngươi không định xuất thủ một chút? Hắc hắc. Nói thế nào thì Tiêu Viêm cũng là trưởng lão danh dự của công hội luyện dược sư các ngươi." Gia Hình Thiên bỗng nhiên quay đầu cười nói với Pháp Mã.
"Xem tình hình hiện tại, Vân Lăng đó đã định ý phải lưu Tiêu Viêm lại rồi. Ta ra mặt sợ rằng hắn cũng sẽ không thay đổi chủ ý." Pháp Mã lắc lắc đầu, đáp. "Ngươi cũng biết thực lực của Vân Lam tông. Ta là hội trưởng của công hội luyện dược sư, đại biểu cho lợi ích của cả công hội. Nếu ta trực tiếp xuất thủ trợ giúp Tiêu Viêm, thì sẽ tổn hại đến quan hệ song phương. Cho nên ta cũng chỉ có thể tìm cơ hội thay hắn nói sự tình thôi. Chỉ cần hắn không phải hung thủ đã giết Mặc Thừa, chắc hẳn Vân Vận vẫn sẽ cho ta một lần thể diện này."
Gia Hình Thiên hắc hắc cười, tự nhiên cũng biết Pháp Mã không thể vào lúc này xuất thủ giải quyết nguy cơ thay Tiêu Viêm. Bọn họ tuy thực lực bất phàm, nhưng sau lưng đều có Gia tộc liên lụy, làm việc không thể quá tùy tiện theo ý muốn.