Thanh âm vang vọng khắp quảng trường. Tiêu Viêm sắp bước xuống đài,cước bộ đột nhiên đình trệ. Đưa lưng về phía quảng trường. Ngửa đầu hút một hơi không khí thật dài. Nắm tay trong tay áo bào khẽ xiết chặt.
Trên cây, lông mày Hải Ba Đông cũng nhíu lại. Ánh mắt quét về phía giữa quảng trường. Nơi đó, sắc mặt đám người Vân Lăng, tựa hồ có chút quái dị.
"Chết tiệt. Chẳng lẽ bị nhận ra?" Hải Ba Đông cúi đầu thì thào một tiếng. Trong cơ thể đấu khí hùng hậu lặng lẽ vận chuyển.
Trên quảng trường, theo thanh âm của Vân Lăng, từng đạo ánh mắt. Lại bắt đầu chú ý tới bóng dáng gầy gò của thanh niên sắp bước xuống bậc thềm. Nạp Lan Yên Nhiên lau vết máu trên khóe miệng. Ngẩng đầu ánh mắt phức tạp nhìn theo bóng dáng Tiêu Viêm. Chợt hướng đám người Vân Lăng nói:"Đại trưởng lão, hôm nay tỷ thí, đích xác Yên Nhiên tài nghệ không bằng người".
"Yên Nhiên, việc này không phải là vì tỷ thí. Ngươi tạm thời lui ra một bên,Vân Lăng khoát tay áo. Ngoài sự dự đoán của mọi người sắc mặt trở nên nghiêm túc.
Nhìn sắc mặt của Vân Lăng, Nạp Lan Yên Nhiên sửng sốt chần chờ một chút, rồi cũng gật đầu, kéo lê thân thể bị thương, chậm rãi lui xuống một bên. Nơi đó, vài vị đệ tử Vân Lam Tông vội vàng đứng dậy nhường cho nàng một chỗ.
"Làm sao vậy?" Trên đại thụ, đám người Pháp Mã cũng vì biến cố xảy ra mà có chút mờ mịt. Liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
"Chẳng lẽ Vân Lăng vì tỷ thí thua trận, muốn c**ng b*c người ta lưu lại?" Gia Hình Thiên cười nói.
"Hắn cũng không dám làm loại chuyện ngu xuẩn gây ảnh hưởng xấu cho thanh danh của Vân Lam Tông như vậy." Pháp Mã lắc lắc đầu. Bỗng nhiên quay đầu, nhìn thẳng mặt Hải Ba Đông phía sau, nghi hoặc hỏi:"Hải lão nhân, ngươi làm sao vậy?".
Bởi vì Pháp Mã thân là dược sư, có linh hồn cảm giác lực so với Gia Hình Thiên mạnh hơn không ít, cho nên hắn cực kỳ mẫn cảm, có thể thấy được đấu khí trong cơ thể Hải Ba Đông bỗng nhiên mãnh liệt lên.
"Không có gì." Lắc đầu, Hải Ba Đông trả lời một câu, ánh mắt lại gắt gao nhìn chằm chằm bóng dáng Tiêu Viêm. Nếu hôm nay thân phận của hắn bại lộ, như vậy thật sự có chút phiền toái a.
Giữa sân, sau khi Vân Lăng dứt lời, toàn bộ lâm vào một mảnh trầm mặc. Chỉ có vô số đạo ánh mắt nghi hoặc, chăm chú nhìn vào bóng lưng vẫn không hề nhúc nhích kia.
Vân Lăng nhìn chằm chằm bóng dáng đơn bạc kia, đấu khí cũng bắt đầu chuyển động, từ nơi bàn tay nổi lên, chỉ cần Tiêu Viêm có hành động gì muốn bỏ trốn, như vậy hắn sẽ lập tức ngăn trở.
Khắp quảng trường im lặng, bầu không khí vô cùng quỷ dị.
sau một lúc im lặng, bóng dáng giống như thạch điêu kia rốt cục cũng thoáng rung động. Mà theo thân ảnh này, ánh mắt Vân Lăng chớp động, chậm rãi nheo lại, thân thể khẽ chồm lên phía trước, giống như diều hâu sắp hạ cánh vồ con mồi.