"Phốc xuy!"
Kình khí mãnh liệt phun ra từ tay Tiêu Viêm, cổ họng Nạp Lan Yên Nhiên truyền ra một tiếng kêu mang theo đau đớn, một ngụm máu tươi chảy ra từ khóe miệng, màu đỏ của máu vương trên khóe môi hồng nhuận, thê mỹ mà xinh đẹp.
Mỹ mâu ẩn chứa một chút cảm xúc phức tạp, nhìn khuôn mặt vẫn lạnh lùng như cũ kia, đôi mắt Nạp Lan Yên Nhiên chậm rãi nhắm lại, hai tay buông xuống, thân thể giống như hoa tàn trong bão, vô lực ngã xuống mặt đất.
Giờ phút này, toàn trường yên tĩnh!
Tất cả ánh mắt đều dừng ở thân ảnh xinh đẹp ngã xuống kia, trên mặt tất cả Vân Lam Tông đệ tử đều che kín không thể tin.
Nạp Lan Yên Nhiên, đệ tử trẻ tuổi xuất sắc nhất Vân Lam Tông, mười ba tuổi ngưng tụ đấu khí toàn, thành công tấn thăng đấu giả, mười sáu tuổi đạt tới đấu sư, hai mươi tuổi bước vào cánh cửa của đại đấu sư.
Một đại đấu sư hai mươi tuổi, tốc độ tu luyện như vậy, tuy không phải là xuất sắc nhất trong những năm qua, nhưng vẫn nằm trong mười người đứng đầu, nhưng một người xuất sắc như vậy, lại bại trong tay phế vật của Tiêu gia năm đó, điều này giáng vào trong lòng những đệ tử Vân Lam Tông một cảm giác thất bại nặng nề.
Nghĩ đến tốc độ tu luyện của Nạp Lan Yên Nhiên, một số người đều không tự chủ được liên tưởng đến Tiêu Viêm, những người có đầu óc khôn khéo đều tự tính toán tuổi tác và tốc độ tu luyện của Tiêu Viêm, trong lòng đều dâng lên một nỗi hoảng sợ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Ba năm trước, Tiêu Viêm còn không phải là một đấu giả, ba năm sau, thực lực của hắn đã đuổi kịp Nạp Lan Yên Nhiên, tăng lên tới đại đấu sư cấp bậc.
Ba năm, vượt qua giới hạn của đấu giả, đấu sư, bước vào cảnh giới đại đấu sư, nếu nói tốc độ tu luyện của Nạp Lan Yên Nhiên làm cho người ta kinh ngạc, thì tốc độ của Tiêu Viêm lại làm cho người ta sợ hãi.
Nhìn thoáng qua gương mặt trải qua rèn luyện của Tiêu Viêm, một số người lại không khỏi run lên, tới bây giờ họ mới nhớ đến, ba năm trước Tiêu Viêm mới mười bốn tuổi, ba năm sau là mười bảy.
Tiêu Viêm biểu hiện ra thành thục và bình tĩnh, đã làm rất nhiều người đoán sai tuổi của hắn.
Rất nhiều người đến tuổi này mới đạt đến đấu giả mà thôi, nhưng người đã từng là phế vật như Tiêu Viêm lại từng bước từng bước đi lên con đường của cường giả chân chính!
Mười bảy tuổi – đại đấu sư
Người sáng lập ra Vân Lam Tông năm đó, vị kỳ tài kinh diễm cả đại lục cũng là mười bảy tuổi bước vào cảnh giới đại đấu sư.
Nhớ tới những việc này, một số người đều nuốt nước bọt, trên mặt đầy kinh hãi và mồ hôi lạnh.
Đương nhiên, tốc độ tu luyện của Tiêu Viêm cũng nhờ vào lão giúp đỡ, nhưng nếu không phải năm đó dược lão hấp thu đấu khí của Tiêu Viêm, mất đi thời kỳ hoàng kim để tu luyện, ai có thể biết, Tiêu Viêm có tiến vào cảnh giới đại đấu sư sớm hơn hay không? Dù vậy, nếu không có ba năm làm phế vật đó rèn luyện, ai có thể khẳng định, bây giờ hắn có thể làm cho rất nhiều người của thế hệ đi trước nhìn với con mắt khác.
Tái ông thất mã, an tri họa phúc(*)
"Ài."
Trên đại thụ, sắc mặt của Nạp Lan Kiệt bây giờ càng thêm u ám, thân thể cũng có chút ủ tũ, thở dài một tiếng, đầu tiên là việc tốt, không nghĩ đến bây giờ, không chỉ mất đi một đứa cháu rể mà bất cứ ai đều phải ghen tị, hơn nữa còn mất cả thể diện, đúng là tiền mất tật mang a.