Trên bầu trời, Nạp Lan Yên Nhiên kinh ngạc nhìn phía dưới Tiêu Viêm, vừa rồi hành động phun ngọn lửa tím từ miệng kia của hắn cùng với ngọn lửa màu xanh trên bàn tay, khiến cho trong đầu nàng lại chậm rãi hiện lên hình ảnh đã tạo thành ấn tượng sâu đậm chính là gã thanh niên tên Nham Kiêu kia.
Cả hai bóng dáng gầy yếu đồng thời hiện lên ở trong đầu dần dần tiếp xúc nhau, rất nhanh chóng hoàn toàn dung hợp vào làm một.
Ngoại trừ gương mặt ra, giờ phút này Tiêu Viêm bất kể khí chất hay vẻ mặt, so với ngày ấy trên quảng trường hoàng gia, lấy lực lượng bản thân phấn đấu đánh bại thanh niên luyện dược sư đến từ Xuất Vân Đế Quốc không hề khác biệt.
"Nham Kiêu - Viêm, Nham Kiêu - Viêm" Tiếng lẩm bẩm khẽ từ trong miệng truyền ra, vào giờ khắc này Nạp Lan Yên Nhiên tựa như tỉnh ngộ, trong giây lát hiểu được một vài điều, vị trẻ tuổi kia nhờ vào luyện dược sư đại hội trở thành nhân tài kiệt xuất trong Gia Mã Đế Quốc, cho dù là ngay cả nàng - Nạp Lan Yên Nhiên - tính tình vốn cao ngạo như vậy cũng nhịn không được trong lòng sinh ra bái phục vị thần bí thanh niên này, kẻ ba năm trước từng bị coi là thiếu niên phế vật!
Nạp Lan Yên Nhiên hàm răng cắn cắn vào môi đỏ mọng, trên khuôn mặt xinh đẹp vẻ mặt không ngừng biến đổi, ngọc thủ che miệng thân thể cứng nhắc hệt như bị sấm sét bổ trúng, tê tê gần như không thể khống chế được, cái cảm giác đột nhiên phát hiện ra này, khiến cho đầu óc bình tĩnh của Nạp Lan Yên Nhiên trong nháy mắt biến thành tương hồ, vẻ mặt xinh đẹp vốn luôn luôn hờ hững, giờ phút này trở thành trắng bệch.
Dù sao, người cùng tuổi khác phái đầu tiên khiến cho Nạp Lan Yên Nhiên tâm sinh bái phục và háo hức khác thường, lại là gã thiếu niên năm đó bị nàng gần như coi là phế vật, dẫm đạp lên tôn nghiêm!
Cái này gần như là hai tầng trời chênh lệch khiến cho Nạp Lan Yên Nhiên có cảm giác thoáng như đang trải qua một giấc mộng.
"Hắn là Nham Kiêu."
Trên ngọn cây, sự việc thình lình xảy ra, cũng khiến cho đám Gia Hình Thiên, Pháp Mã, Nạp Lan Kiệt rơi vào đờ đẫn. Có lẽ trước đó hai người sớm đã mơ hồ có một chút cảm giác, nhưng sau khi sự thực xuất hiện ở trước mắt. Bọn họ vẫn có chút cảm giác hoang đường.
"Nham Kiêu- Tiêu Viêm. Chúng ta thực sự là lão hồ đồ rồi." Pháp Mã lắc lắc đầu than thở một tiếng, nhìn thanh niên có thân hình gầy yếu ở giữa sân, cười khổ nói: "Không nghĩ tới a. Tên tiểu gia hỏa này không chỉ ở trên phương diện luyện đan thiên phú xuất chúng như vậy. Thậm chí ngay cả thiên phú tu luyện cũng kh*ng b* đến mức này. Ôi. Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên a."
"Đích thực gã thanh niên này tiềm tàng khả năng phi thường. Nạp Lan Gia và Vân Lam Tông lần này xem ra như là chọn sai đối tượng áp bức rồi." Tổn thất nặng nề nhất chính là Gia Hình Thiên, trên khuôn mặt biểu tình hơi cổ quái có chút. Từng xem Tiêu Viêm ở luyện dược sư trên đại hội biểu hiện. Hắn tự nhiên hiểu rất rõ gã thanh niên này rốt cuộc có khả năng tiềm tàng khổng lồ như thế nào. Chỉ cần dành cho hắn đủ thời gian. Gia Hình Thiên tin tưởng. Cho dù là thực lực của Vân Lam Tông e rằng đối với hắn cũng phải có chút kiêng kị.