Trong phòng. Tiếng cười to chậm rãi tiêu tán,Cảm ứng trong cơ thể một cổ lực lượng vô cùng bao la. Tiêu Viêm khóe miệng khẽ nhếch lên một cái như biểu hiện của nụ cười hài lòng. Quyền đầu chậm rãi nắm chặt nồng đậm Thanh mang. Nhanh chóng bao trùm ở mặt ngoài nắm tay. Thanh mang u ám sâu xa. Phong mang như mũi nhọn dần dần hiện rõ ra.
Hai chân hơi mở ra. Tiêu Viêm bàn chân bất thình lình đạp một cái về phía trước mặt. Thân thể giống như một loại Di hình hoán vị (đổi hình chuyển chỗ). Trong Nháy mắt xuất hiện cách vị trí phía bên trái khoảng một thước. Quyền đầu xen lẫn một cỗ kình khí cường hãn khiến cho người ta hít thở không thông. Hung hăng nện ở trước mặt một căn phòng hình trụ thật lớn.
"Thình thịch!" Lớn tiếng vang lên. Vụn gỗ bay tứ tung,Tiêu Viêm khẽ nghiêng đầu. Nhìn thẳng ở giữa căn phòng hình trụ rõ ràng trực tiếp bị quyền đầu kia chọc thủng xuyên qua. Nhẹ giọng cười cười chậm rãi rút cánh tay về. Để lại một lỗ trống rỗng cùng với vết nứt thật sâu ở phía trên căn phòng hình trụ.
Bàn tay thoáng khom lạiv. Tiêu Viêm ngón tay uốn cong. Nhàn nhạt Thanh mang ở chỗ đầu ngón tay khuếch tán,một lát sau ngón tay nhẹ b*n r*. Thanh sắc kình khí như một mũi tên nhọn từ ngón tay thoát ra đem một cái bình hoa ở trên mặt bàn đánh cho nát bấy.
" Đấu khí ngoại phóng" nhìn vào bình hoa bể tan tành. Tiêu Viêm cười khẽ thốt. Tới cấp bậc Đại đấu sư này rồi. Đấu khí rốt cục có thể đi ra khỏi cơ thể không còn bị giới hạn ràng buộc về thể chất. Cùng người khác chiến đấulLại là một lợi thế lớn hơn.
Ánh mắt chậm rãi ở trong phòng quét xung quanh một vòng. Tiêu Viêm bàn tay phất lên một cái. Đem Thanh Liên tọa thu về trong nạp giới. Bàn tay vung lên. Một cỗ kình khí đem cửa sổ mở ra, nhìn thấy ở bên ngoài kia sắc trời đã sắp tới gần buổi chiều tà. Hắn thoáng có chút kinh ngạc,không nghĩ tiêu hao thời gian lâu như vậy.
Đứng bên cửa sổ, Tiêu Viêm trầm ngâm một hồi. Vừa muốn định đi ra ngoài. Thì ở ngoài cửa chính cũng là truyền đến tiếng cười của Hải Ba Đông: "Xong rồi chứ".
Nghe vậy. Tiêu Viêm cười đáp lại. Lấy thực lực của Hải Ba Đông. Hiển nhiên có thể rõ ràng cảm giác được ở trong phòng năng lượng dao động đã dần dần hồi phục.
Tiểu Viêm sau khi lên tiếng trả lời thì cửa phòng bị đẩy ra từ phía Hải Ba Đông, Lão cười tủm tỉm nhìn xung quanh rất nhanh dừng lại ở trên người Tiêu Viêm. Ánh mắt có một chút ngạc nhiên, Nói: "Xem khí tức của ngươi dường như tiếp cận tới Đại đấu sư?".
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Hắn khi vừa mới thăng cấp xong khí tức thu liễm còn đơn giản có chút không hoàn mỹ. Vì vậy ở trong mắt của loại cường giả như Hải Ba Đông hiển nhiên là liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra thực lực nông sâu.
Hải Ba Đông vuốt vuốt chòm râu nhìn kỹ ánh sáng xuyên qua xuyên lại trên người Tiêu Viêm. Ánh mắt bỗng nhiên biến thành có chút quái dị thỉnh thoảng giữa đôi lông mày nhíu chặt lại. Sau một lát như vậy. Lão mới chậm rãi nói: "Xem ra đây mới là sức mạnh thực sự của ngươi phải không? ".
Trong lòng khẻ đập mạnh. Đôi mắt hư nhược không tự chủ được chớp một cái. Tiêu Viêm nhìn chòng chọc Hải Ba Đông. Cũng không trả lời.
"Ha hả. Ta liên tục cảm thấy có chút kỳ quái bởi vì ngươi không đến hai mươi tuổi. Cho dù là từ trong bụng mẹ đã bắt đầu tu luyện. Cũng không có khả năng ở trong khoảng thời gian ngắn có thể kháng cự lại Đấu Hoàng cường giả a". Hải Ba Đông khoát tay áo một cái, như ra hiệu cho Tiêu Viêm không cần phải khẩn trương. Lão nói tiếp: "Ta nghĩ, trong cơ thể của ngươi có thể là tồn tại lực lượng cực kỳ cường đại bị phong ấn thì phải? Đó hẳn là lý do tại sao ngươi lại có thể cùng Đấu Hoàng cường giả chiến đấu, chính xác là ngươi phụ thuộc cổ lực lượng này?".